Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Triển không nghe rõ, có chút khó hiểu, nhưng xưa nay hắn không phải người hay hỏi han.
Khói trắng bốc lên từ nước lê nghi ngút, khiến cổ họng người ta ngứa ngáy, Văn Triển dùng thìa sứ chạm vào lớp vỏ lê nhăn nheo, mềm mà không nát, khẽ chạm đã rách ra, lộ phần thịt lê trắng như tuyết bên trong.
Thịt lê nướng chín mọng nước, ngọt lịm, thấm đẫm nước cam thảo, vừa có vị ngọt của trái cây, vừa có vị thanh đắng của thảo dược, dung hòa vị ngậy, lại có hậu vị ngọt kéo dài.
Thịt lê mềm mịn, từng miếng lê đều căng mọng nước, cắn một miếng, tựa như nước đường tan ra nơi đầu lưỡi, cả người như hòa vào thịt lê, được dòng nước ngọt tưới mát, trở nên căng tròn, xua tan cái khô hanh của mùa thu, sảng khoái tinh thần.
Khóe mắt và lông mày của Văn Triển đều nhuốm lên vị ngọt ngào mọng nước này, hắn từ tốn ăn từng miếng nhỏ, có vẻ rất thích món ăn này.
Hắn ăn vài miếng, chợt nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn Lục Vân Sơ.
"Sao vậy chàng?"
Hắn chỉ vào quả lê nướng, nghiêng đầu một chút, trên mặt lộ ra vẻ ngại ngùng, muốn đưa cho nàng nhưng rồi lại thôi, chần chừ, rất là lúng túng.
"Ấy, chàng cứ ăn đi, trong bếp còn đang nướng mấy quả nữa mà." Lục Vân Sơ hiểu được ý hắn, không khỏi bật cười: "Đây chỉ là lê thôi, có phải sơn hào hải vị gì đâu mà lo ta không có để dùng, phải chăng chỉ muốn dành cho chàng?" Nàng vậy mà từ chỗ Văn Giác có được cả một giỏ đầy.
Vả lại, vị chính quân bá đạo Văn Giác kia chắc chắn sẽ không đến đòi lại, có lẽ sẽ sai người chở thêm một giỏ nữa, để lần sau khi cốt truyện vận hành, nàng lại tiếp tục "chiếm đoạt".
Nàng nghĩ ngợi, bỗng nhận ra, có lẽ là do Văn Triển chỉ là một nhân vật phụ hữu dụng, nên ký ức về quả lê cũng mờ nhạt như cuộc đời ngắn ngủi của hắn, mới vô thức cảm thấy quả lê quý giá đến vậy.
Nàng không khỏi thở dài.
Dù chỉ là nhân vật phụ, hắn cũng là một sinh linh sống động, dựa vào đâu mà phải sống một cuộc đời mờ nhạt, vô vị như vậy chứ.
Nàng thấy Văn Triển cẩn trọng thưởng thức lê nướng, chợt có chút khát nước, bèn chạy vào bếp nhỏ tự múc cho mình một bát.
Lê nướng nóng hổi ăn vào khiến nàng thấy tựa như cảnh cũ tái hiện. Nàng vừa nhấm nháp vừa cất lời trò chuyện với Văn Triển: "Lê nướng là món ăn vặt ven đường ở miền Bắc Trung Nguyên. Hình như miền Nam cũng có vài nơi làm món này. Cách làm cũng chẳng khó. Hồi xưa tan buổi học thêm tối trên đường về, quầy hàng nhỏ ấy luôn tấp nập bóng học sinh." Nàng cũng chẳng màng Văn Triển có hiểu hay không, cứ tự mình hồi tưởng những năm tháng xưa cũ. Trải qua hai kiếp luân hồi, dẫu ký ức đã phai nhạt gần hết, ấy vậy mà có vài hình ảnh vẫn in sâu trong tâm trí nàng.
"Thường là các cụ già bán, kéo theo một chiếc xe đẩy cũ kỹ, trên đó đặt một chiếc thùng tôn to sụ. Thùng được chia thành vô số ô vuông nhỏ, mỗi ô đều có cửa gài, bên trong đặt những chiếc cốc men dùng để nướng lê. Trời càng giá lạnh, vị ngọt càng thêm đậm đà, hương thơm ấy vấn vít khắp nẻo đường." Chỉ tiếc khi đó túi tiền eo hẹp, hiếm khi mua được món ấy. Khi trưởng thành, dù mua lại món ấy, hương vị thuở xưa cũng đã chẳng còn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Văn Triển khẽ cụp mi, lẳng lặng lắng nghe nàng kể, chẳng hề tỏ vẻ sốt ruột. Ngược lại, giữa những lời lẩm bẩm của nàng, khí chất ôn hòa lại càng thêm tỏa ra từ thân thể hắn, khiến lòng người tĩnh lặng.
Tiết trời đêm lạnh giá, đường phố ồn ào tấp nập, tiếng người trò chuyện rôm rả cùng hương ngọt ấm nồng vấn vít lan xa... Nghe thôi đã thấy một bức tranh đẹp đẽ hiện ra.
Lục Vân Sơ cạn một hơi bát nước lê ngọt lịm, bụng no căng, thân mình lại phơi mình dưới ánh dương ấm áp, chợt thấy buồn ngủ rũ rượi.
Nàng mềm nhũn uể oải, mí mắt nặng trĩu khó bề mở ra: "Văn Triển, chàng có buồn ngủ không?"
Không đúng, hình như là nàng buồn ngủ.
Trong cơn mơ màng, nàng dường như nghe thấy tiếng cười khẽ, rồi có kẻ đỡ nàng nằm xuống, mùi thuốc thanh mát bao phủ lấy thân, khiến lòng nàng cảm thấy vô cùng an tâm.
Nàng ngủ rất say, ngủ được một lúc, bỗng bị một lực mạnh kéo nàng tỉnh giấc.
Cốt truyện khốn kiếp!
Nàng bực bội mở mắt, xoay mình bật dậy, nhận rõ nơi mình đang nằm, tức thì giật mình kinh hãi.
Văn Triển nằm bên cạnh nàng, tóc đen tuyền buông xõa như thác nước, lặng lẽ nhắm mắt, hơi thở đều đặn.
Chiếc giường nằm rộng thênh thang, hắn tựa sát vào cạnh trong cùng của giường. Cho dù Lục Vân Sơ có ngủ ở đây thì khoảng cách giữa hai người cũng cách nhau một khoảng rất xa.
Trớ trêu thay, Lục Vân Sơ lại là kẻ ngủ chẳng hề yên phận, cứ thế lăn từ mép giường cho tới tận kề bên Văn Triển.
Chẳng trách trong mơ nàng lại ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng dịu dàng, mà hương ấy càng lúc càng nồng, thì ra lúc ngủ nàng đã vô thức nhích dần về phía đó!
Nàng đưa mắt nhìn đôi chân vốn nghịch ngợm của mình, suýt chút nữa đã chạm vào Văn Triển, hẳn nếu ngủ thêm nữa đã đè hẳn lên người hắn rồi. Ngàn vạn lần không ngờ, cái cốt truyện khốn kiếp ấy lại cứu nàng một phen. Nếu không, nàng quả thực xấu hổ vô cùng.
Nàng nhìn dung nhan tĩnh lặng khi say ngủ của Văn Triển, không nhịn được mà buột miệng cất lời khen: "Dung mạo thật xuất chúng."
Nàng đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc mai vương trên thái dương hắn. Vốn dĩ học vấn nông cạn, chẳng hay thốt lời mỹ miều, nàng chỉ đành thốt lên: "Quả thực rất đẹp."