Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Tri Hứa hoàn toàn gạt bỏ sĩ diện, ngấu nghiến thưởng thức. Dẫu sao nàng cũng đang dùng thân phận giả, nào có ai nhận ra mình đâu.
Còn bên này, Lục Vân Sơ nhắm thẳng vào đĩa thịt bò trên bàn.
Thịt bò thời cổ đại vốn là trân phẩm hiếm có. Văn Giác đã bày ra thịnh yến, nàng tất nhiên phải nhân cơ hội này mà thưởng thức cho thỏa thuê.
Nàng dùng công đũa gắp vài miếng thịt bò vào bát mình, ấn thịt bò xuống nước dùng. Thịt bò lẫn mỡ, dưới sức nóng hầm hập của nước lẩu, phần mỡ tan chảy một nửa. Khi nếm vào thì tươi ngon béo ngậy, vị đậm đà lan tỏa.
Kẻ bên kia, Văn Triển cũng bắt chước y hệt, khiến Văn Giác không khỏi giật giật khóe mắt.
Quái gở thay, hắn ta còn phải luân phiên cụng chén, giao đãi khách khứa. Kể từ khi khai tiệc đến giờ, hắn chưa kịp động đũa miếng nào, chỉ toàn là những lời xã giao khô khan cùng biết bao chén rượu cạn.
Đợi đến khi Lục Vân Sơ ăn uống thỏa thuê no say, mồ hôi mỏng lấm tấm khắp người, lười nhác chờ cốt truyện kết thúc để trở về nghỉ ngơi một giấc nồng thì Văn Giác cuối cùng cũng giao đãi xong xuôi mọi người, cuối cùng cũng chuẩn bị động đũa.
Đũa còn chưa kịp chạm đến thức ăn, một trận gió lạnh buốt ào ạt thổi qua. Bóng thích khách áo đen theo đó mà lướt vào chính sảnh, đao quang lóe lên lạnh lẽo.
Biến cố bất ngờ nổi lên!
Vẻ mặt Văn Giác lập tức lạnh băng, đôi mắt sắc bén tựa chim ưng thoáng hiện nét hung tợn.
Quả là một vụ ám sát công khai, vô cùng trắng trợn.
Liễu Tri Hứa quan sát tình hình, lặng lẽ xua tay, ra hiệu cho ám vệ không được lộ diện.
An tĩnh quan sát, chẳng muốn dấn thân vào những chuyện rắc rối này.
Khách khứa kinh hãi, giữa cơn hỗn loạn, kẻ nhìn người, người nhìn kẻ, thầm suy tính xem vở kịch hay ho này do ai bày ra, nếu thành công, làm sao để bản thân ngư ông đắc lợi.
Lục Vân Sơ… Nàng thầm nghĩ: Giờ phút nào rồi mà các người còn đứng im như tượng, sắc mặt biến đổi khôn lường!
Nàng đâu giống đám kẻ chỉ lo ẩm tửu chẳng màng động đũa kia. Nàng vừa dùng bữa no nê, sức lực dồi dào, "ầm" một tiếng, lật đổ cả bàn tiệc linh đình.
Toàn bộ sơn hào hải vị đổ ập lên người đám thích khách, đồng thời cũng khiến những kẻ đang ngơ ngác kia chợt bừng tỉnh.
"Có thích khách!" Tiếng thét thất thanh cuối cùng cũng vang vọng, khiến tình cảnh càng thêm hỗn loạn.
Lục Vân Sơ nhanh nhẹn, lao ngay vào giữa, chạy đến bên cạnh Văn Triển, kéo hắn lùi về phía sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cuối cùng nàng cũng nhớ ra tình tiết diễn ra hôm nay. Dù sao chuyện này chẳng liên quan gì đến nàng, chỉ cần tránh xa càng tốt, kẻo vô cớ vướng vào họa.
Nàng né tránh thoăn thoắt, song trường cảnh quá đỗi hỗn loạn. Kẻ giẫm người, người va kẻ, nàng bất cẩn va phải một tấm thân cương ngạnh.
Ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt Văn Giác vẫn còn vương máu, quay đầu nhìn nàng với ánh mắt hừng hực lửa giận: "Lục Vân Sơ!" Dường như nuốt vào một bụng lời lẽ cay nghiệt, chực chờ buông lời mắng nhiếc nàng.
Lục Vân Sơ chẳng bận tâm đến hắn. Chốc lát nữa nữ chính sẽ bị bắt, nam chính lẽ ra phải bận rộn đi cứu nàng ấy, việc gì phải dây dưa cùng nàng nơi đây?
Nàng nhớ phân đoạn này là nữ chính bị bắt, nam chính cứu nàng ấy, nữ chính vốn luôn cảnh giác, lần đầu tiên động lòng với nam chính.
Nàng quay đầu nhìn lại, thấy Liễu Tri Hứa sắp rơi vào tay thích khách.
Nàng khẽ kêu "á", toan kéo Văn Triển chạy tiếp ra ngoài.
Thế nhưng Văn Giác lại chẳng chịu buông tha nàng, một bên vung đao c.h.é.m g.i.ế.c thích khách, một bên gầm lên: "Ngươi kéo hắn làm gì! Mau buông hắn ra!"
Đường đi bị chặn, Lục Vân Sơ suýt chút nữa trợn tròn mắt, đẩy mạnh Văn Giác ra. Giữa lúc hỗn loạn, một tiếng hô lớn chợt vang vọng: "Dừng tay!"
Lục Vân Sơ cùng mọi người theo bản năng quay đầu nhìn về phía thanh âm phát ra. Chỉ thấy một tên thích khách đang kề d.a.o vào cổ Liễu Tri Hứa, giọng khàn đặc: "Nếu còn chẳng chịu dừng tay, chớ trách ta không lưu tình."
Lời thoại quen thuộc biết bao, nếu ta không nhầm, giờ phút này, Văn Giác đứng đối diện với nữ chính hẳn sẽ hoàn toàn ngẩn ngơ. Sau đó thích khách sẽ cười gian xảo mà rằng: "Nghe nói mỹ nhân da thịt như ngọc, ta sờ vào cũng thấy mềm mại, khó trách Văn công tử… ha ha, ai mà chẳng muốn được gần gũi."
Sự phòng bị bấy lâu nay của nữ chính dành cho hắn, rốt cuộc cũng tan biến vào khoảnh khắc ấy.
Quả nhiên, thích khách cười gian nói: "Nghe nói mỹ nhân da thịt như ngọc, ta sờ vào cũng thấy mềm mại, khó trách Văn công tử... ha ha, ai mà chẳng muốn được gần gũi."
Còn nam chính đứng đối diện với thích khách… Chợt nhận ra, nam chính đâu rồi?
Lục Vân Sơ nhìn sang bên cạnh. Văn Giác vừa rồi bị nàng mạnh tay đẩy ra, loạng choạng vài bước. Giữa lúc hỗn loạn, hắn đã c.h.é.m c.h.ế.t một tên thích khách xông tới, giờ phút này mới đứng vững.
Còn kẻ đang đứng đối diện với nữ chính… lại chính là nàng sao?!
Không, có gì đó bất ổn!
Nàng cảm thấy bàn tay đang nắm Văn Triển vô thức buông lỏng, xoay người đối mặt với thích khách, buột miệng cất lời.
Khốn kiếp! Cớ gì nàng lại muốn thốt ra lời thoại của nam chính thế này?!