Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa dứt lời, tiếng pháo nổ đì đùng chói tai vang vọng khắp sân. Ngay sau đó, một tràng pháo hoa bay vun vút lên không trung, rồi bất ngờ đổi hướng, nhắm thẳng vào hạ bộ của Văn Giác.
Văn Triển chưa kịp phản ứng, đành trơ mắt nhìn quả pháo hoa đ.â.m thẳng vào người Văn Giác, khiến y lảo đảo về phía trước.
Hắn theo bản năng lùi bước né tránh, Văn Giác mất điểm tựa, liền ngã chúi dụi xuống đất. May thay, Văn Triển kịp thời ra tay, đá quả pháo bay đi trước khi nó phát nổ, bằng không đêm nay hạ thân Văn Giác e rằng sẽ thảm hại lắm.
"Lục! Vân! Sơ!" Văn Giác lồm cồm bò dậy, tức đến bốc hỏa tam bành, hận không thể rút đao mà c.h.é.m đối phương.
Lục Vân Sơ vội vàng liên tục xua tay: "Không liên quan tới ta! Chúng ta cùng nhau đốt mà! Quả pháo này có vấn đề gì đó, ai mà ngờ nó lại bay vọt lên như vậy chứ!"
"Ngươi!" Văn Giác tức đến phì phò hơi tai, cuối cùng nhìn thấy vẻ mặt áy náy khó xử của Liễu Tri Hứa, đành nuốt cục tức vào trong, phất tay áo mà rời đi.
Văn Giác rời đi rồi, Liễu Tri Hứa cũng chẳng tiện ở lại, bèn cáo lui theo sau.
Lục Vân Sơ thấy bọn họ đều đã đi, lén lút chạy đến trước mặt Văn Triển, nhỏ giọng nói: "Thực ra là do ta đó, ha ha ha." Nàng chống nạnh mà nói, oán trách: "Ta thấy cái khuôn mặt xám ngoét của hắn là biết hắn lại đang mắng nhiếc chàng rồi, quả thực quá vô sỉ, cứ ỷ chàng không nói lại mà ức hiếp. Sao hắn không đi tỷ thí với người què cơ chứ?"
Nàng nói xong, thấy có gì đó không ổn, vội vàng chữa lại: "Ta biết chàng sẽ đá quả pháo đi trước khi nó nổ mà, cho dù không đá, Văn Giác võ công cao cường, thiên hạ vô song, chắc chắn sẽ né được."
Văn Triển nhìn nàng, khẽ lắc đầu, rồi bỗng nhiên bật cười, càng cười càng lớn, cuối cùng cười đến thân hình ngả nghiêng.
Lục Vân Sơ không hiểu chàng buồn cười ở điểm nào, bèn bối rối hỏi: "Chàng cười điều gì vậy?"
Văn Triển đương nhiên không thể hồi đáp nàng, hắn cứ thế cười khoái trá, tựa như cả đời này chưa từng có được một khoảnh khắc vui vẻ đến vậy.
Đợi hắn ngưng cười, Lục Vân Sơ cũng chẳng hỏi thêm, suốt ngày bận rộn, nàng thoáng chút buồn ngủ, bèn che miệng ngáp dài một tiếng: "Thôi nào, rửa mặt rồi an giấc, chúng ta lên giường đón giao thừa cho thêm ấm cúng."
Văn Triển tự nhiên gật đầu ưng thuận.
Hai người rửa mặt xong xuôi, cùng an tọa trên giường. Lục Vân Sơ chẳng biết từ đâu lấy ra một chiếc túi gấm son đỏ rực rỡ, đặt bên gối Văn Triển, giải thích rõ: "Đây là hồng bao mừng tuổi."
Văn Triển khó hiểu nhìn nàng.
Nàng ngượng nghịu gãi đầu: "Dù vật này là của trưởng bối dành tặng vãn bối, nhưng ý nghĩa của nó rất tốt lành, ta cứ tạm bỏ qua quy củ này, chỉ cầu mong chút may mắn thôi."
Văn Triển khoác trung y, xung quanh chẳng có giấy bút, chỉ đành viết chữ lên lòng bàn tay nàng: "Ý nghĩa chi?"
"Chàng không biết ư?" Lục Vân Sơ ngạc nhiên khẽ thốt.
Văn Triển gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nàng liền cười tươi roi rói, khoanh chân ngồi thẳng: "Vậy coi như ta kể chuyện cho chàng nghe trước khi ngủ vậy. Chuyện rằng, tương truyền thuở xưa có một loài quái thú tên là ‘Niên’, đầu có sừng nhọn, thân mọc nanh độc, cực kỳ hung tợn, cứ mỗi dịp năm hết Tết đến lại ra ngoài quấy phá nhân gian. Nếu ‘Niên’ muốn hãm hại trẻ nhỏ, hài nhi có thể dùng tiền mừng tuổi mà hối lộ nó, biến hung thành cát, cầu mong bình an."
Văn Triển mỉm cười, lại viết chữ vào tay nàng: "Nhưng ta không phải trẻ con."
Lục Vân Sơ bĩu môi: "Ta mặc kệ, dù sao đây cũng chỉ là để cầu chút may mắn, trừ tà đuổi quỷ, mong cho chàng thân thể khỏe mạnh, thậm chí có thể áp chế tà khí trong cơn ác mộng thì càng tốt."
Văn Triển khẽ sững sờ, rồi lại nở nụ cười. Lần này, nụ cười của hắn vô cùng ôn hòa, dưới ánh nến leo lét, toát lên vẻ dịu dàng đến lạ.
Lục Vân Sơ chợt thấy ngượng ngùng, thu lại vẻ ngây ngô, biện minh: "Đừng nhìn nữa, chuyện đã kể xong rồi, an giấc thôi." Chẳng rõ kẻ nào ban nãy còn bảo muốn thức đêm giao thừa.
Văn Triển không phản bác, cùng nàng an vị nằm xuống.
Vừa nằm xuống, tiếng chuông cổ kính từ xa vọng lại ngân vang, ấy là tiếng báo hiệu năm mới đã đến.
Lục Vân Sơ lại trở mình, khẽ cựa quậy, thủ thỉ cùng Văn Triển: "Chúc mừng năm mới."
Văn Triển cũng theo đó mà ngồi dậy, hắn không nói được, chỉ có thể từng nét một cẩn thận viết lên lòng bàn tay nàng: "Chúc mừng năm mới."
Cảm giác ngứa ngáy lan tỏa, khiến lòng nàng xao xuyến không thôi.
Lục Vân Sơ khẽ rút tay về, cùng hắn nhìn nhau mỉm cười, rồi lại nằm xuống.
Nàng vừa mới đùa giỡn xong, vẫn còn chút phấn khích, chẳng mảy may buồn ngủ, bèn chăm chú nhìn màn trướng, khẽ hỏi: "Văn Triển, hôm nay chàng có vui chăng?"
Văn Triển nghiêng đầu, nàng liền đưa lòng bàn tay ra.
Hắn liền viết chữ lên tay nàng. Ngọn nến đã tắt từ lúc nào, cảm giác liền phóng đại lên gấp bội phần.
Nàng cảm thấy hắn viết chữ chậm rãi hơn mọi khi, tựa hồ đang cân nhắc điều gì.
——Ta lần đầu tiên trải nghiệm được cái gọi là "đón Tết", sẽ khắc ghi mãi không quên. Hôm nay ta rất vui, cảm ơn nàng.
Chưa viết xong chữ cuối cùng, Lục Vân Sơ đã siết chặt bàn tay hắn lại: "Cảm ơn chi mà cảm ơn."
Nàng nói: "Ta đã hứa rồi mà, ta sẽ cho chàng thưởng thức thật nhiều món ngon vật lạ." Nàng xoay mình, nằm sấp đối diện Văn Triển, giọng điệu trang trọng: "Ta còn nguyện cùng chàng sống một cuộc đời vui vẻ, đưa chàng đi trải nghiệm cõi hồng trần muôn màu."
Văn Triển hàng mi khẽ run rẩy, khẽ nhíu mày, nghiêm nghị tìm kiếm bóng dáng nàng trong bóng tối mịt mờ.
Ánh mắt hắn tựa một hồ nước trong vắt phản chiếu ánh trăng sáng ngời, dẫu rõ ràng chẳng có gió, mặt hồ lại gợn sóng lăn tăn từng đợt, khiến ánh trăng vỡ vụn thành muôn vàn tia sáng nhỏ, lấp lánh như sao, trong suốt như ngọc.