Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cá thể bé nhỏ cuối cùng cũng thoát khỏi gông cùm trói buộc của quy tắc, phá vỡ định mệnh, trêu ngươi tạo hóa một phen.

Văn Triển đã không còn nhớ rõ mình sống trên cõi đời này bao lâu nữa. Cuộc đời hắn bị cắt thành hai mảnh. Nửa đầu hỗn độn, mơ hồ, chi tiết đã phai nhạt, chỉ dùng vài câu là có thể tóm tắt, tựa những lời nói nhạt nhẽo, chẳng có chút chân thực nào.

Nửa sau là bóng tối dài dằng dặc. Kể từ khi hắn bắt đầu nghi ngờ sự chân thực của thế giới này, hắn đã đọa vào sự tỉnh táo đau đớn. Ngày đêm luân chuyển, chẳng biết đâu là điểm dừng, dường như đã trải qua vài kiếp luân hồi dài dằng dặc, thế gian chỉ có mỗi mình hắn, cô độc, tĩnh mịch.

Dần dần, hắn bắt đầu chẳng phân biệt được thật giả. Một mặt mong chờ sự diệt vong đến, mặt khác lại vô số lần vùng vẫy để không chìm vào hỗn độn lần nữa.

Chỉ có ký ức về ngày thức tỉnh, mang theo nỗi đau xé lòng, mới có thể nhắc nhở hắn. Rõ ràng Phụ hoàng đang trị vì đất nước, vậy mà hoàng triều lại sụp đổ trong khoảnh khắc. Hắn thật sự không thể lý giải, khi được Văn tướng quân hộ tống chạy trốn khỏi cung, hắn đã vùng vẫy, chạy ngược trở lại.

Tất cả đều thật quá đỗi phi lý! Cung thành vốn kiên cố nay bỗng chốc hóa thành mỏng manh tựa tờ giấy. Cung nhân vốn trung thành, nay lại nguyền rủa sự ngu muội của Hoàng đế. Mẫu hậu vốn từ ái, sáng suốt, nay lại trở thành yêu hậu cấu kết với phản tặc.

Họ giống như những hí tử trên sân khấu, tê liệt diễn trọn vai diễn của mình.

Cho đến khi Văn Triển xuất hiện trước mặt họ, Mẫu hậu đang cười ngông cuồng, lớn tiếng bỗng lộ ra vẻ hoang mang tột độ và nỗi hoảng sợ. Bà giơ thanh kiếm trong tay, mãi vẫn không đ.â.m xuống Hoàng đế.

Cơ thể bà run rẩy, nước mắt trào ra từ khóe mắt, khó khăn lắm mới thốt ra hai chữ: "Mau đi."

Tựa một tiếng sét đánh ngang tai, toàn thân Văn Triển đau đớn tột cùng. Màn sương trắng trong tâm trí tan biến, mọi đau khổ và phi lý hóa thành một hồi chuông, gõ vang linh đài, khiến hắn bỗng chốc sáng tỏ mọi điều.

Hắn muốn hét lên, bỗng nhiên, giữa không trung xuất hiện một đôi bàn tay vô hình, bóp chặt cổ họng hắn, khiến hắn không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn muốn chạy về phía Phụ hoàng và Mẫu hậu, đôi bàn tay kia liền hóa thành búa sắt, từng chút một đập nát xương cốt hắn, khiến hắn suy yếu, nằm cuộn tròn trên mặt đất, không thể nhúc nhích dù chỉ một li.

Mẫu hậu vừa khóc vừa ném thanh kiếm xuống đất, giơ cao ngọn đuốc gần đó, thiêu rụi cả cung điện.

Văn tướng quân kịp thời xuất hiện, kéo hắn ra khỏi đám cháy lớn.

Y từ chốn biển lửa, núi thây hộ tống hắn ra khỏi thành. Thân mang thương tích đầy mình, y đành giao phó trách nhiệm lại cho con trai mình là Văn Giác.

Văn Giác là bạn học của hắn, cũng là bằng hữu thuở ấu thơ, chưa đến tuổi cập kê nhưng lại có phong thái thần dũng của cha mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hắn nhìn Văn Triển, hận rèn sắt không thành thép. Hắn tìm kiếm vô số y sư cho hắn, giải thích bệnh tình với các vị y sư rằng: "Gia đình gặp đại biến, cuồng hỏa công tâm hóa câm, cả người cũng sinh bệnh, biến thành một kẻ bệnh hoạn."

Đi được nửa đường, Văn Giác nghe được tin tức. Văn Triển nghe lén thấy hắn nói: "Tiền triều thật sự đã diệt vong rồi. Hoàng đế và ả yêu hậu cùng chết, bị loạn quân c.h.é.m g.i.ế.c bởi loạn đao."

Không phải thế, bọn họ rõ ràng là c.h.ế.t cháy.

Bất chợt, toàn thân Văn Triển đau nhức kịch liệt, hắn ngã xuống. Vô số đao kiếm vô hình đ.â.m vào người hắn, vết thương thấu xương, lại chẳng lưu lại chút dấu vết nào.

Chém g.i.ế.c bởi loạn đao…

Cho đến lúc này, hắn mới hiểu mình chẳng qua chỉ là một quân cờ không chịu an phận trong truyện. Bởi vì hắn không nên tỉnh táo như vậy, hắn nên trở thành kẻ câm yếu đuối. Do sự tỉnh táo của hắn thay đổi kết cục của phụ hoàng mẫu hậu, nỗi thống khổ bị c.h.é.m g.i.ế.c bởi loạn đao đã chuyển sang người hắn.

Vô số lần hắn muốn buông xuôi, rơi vào sự u mê, tê liệt, diễn trọn vai diễn. Song hắn luôn cắn răng gắng gượng, cố gắng tự nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo.

Hắn không hiểu lý do. Có thể là vì muốn biết số mệnh trời định cho vạn vật chúng sinh, cũng có lẽ nếu hắn cũng quên mất, thế gian này cũng sẽ chẳng còn gì là chân thật, hay là… hắn vẫn đang chờ đợi một người đến.

Đêm tối ấy, nàng đến, tự tay cởi trói cho hắn, ôm chặt hắn vào lòng, ánh mắt đong đầy thương xót.

Nàng khẽ nói: "Ta khác với người trước kia, tuyệt sẽ không làm hại chàng đâu."

Rồi dùng những hồi ức chân thật, lấp đầy khoảng trống trong quá khứ của hắn.

Nàng đã trao cho hắn vô vàn những "lần đầu tiên" trong tình cảm: sự ngây ngô, những bất ngờ, và cả những xúc động sâu sắc. Nàng ban cho hắn nhiều trải nghiệm chưa từng có: lần đầu được ôm ấp, lần đầu được kéo ra khỏi bóng tối u hoài, lần đầu thức giao thừa, lần đầu đón sinh thần.

Hắn thức tỉnh khỏi nỗi khổ đau, dùng niềm hỷ lạc chân thực để cảm nhận vạn vật.

Hắn vốn đã sớm đoán định được kết cục của mình, tương lai của Văn Giác, và cả cục diện thiên hạ này.

Hắn chỉ biết dùng nỗi xót xa, tê dại trong lòng mà lặng lẽ nhìn nhân thế vận động đúng như an bài của số phận.

Cho đến khi nàng xuất hiện, phá vỡ tất thảy, kéo hắn thoát khỏi bóng đêm u tối hết lần này đến lần khác. Nàng khiến hắn nảy sinh lòng tham, không còn muốn mãi làm người đứng ngoài quan sát, mà khao khát được cùng nàng thể hội phồn hoa nhân thế.