Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng vốn ít khi đưa ra lời thỉnh cầu, Văn Giác theo bản năng mà gật đầu ưng thuận. Vừa gật đầu xong, Văn Giác đã bị Liễu Tri Hứa nhẹ nhàng dắt xoay người, bỗng chốc cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, tựa hồ có thứ gì đó đè nén bấy lâu nay bỗng nhiên buông lỏng hắn ta.
Hắn ta quay đầu nhìn về phía cây cầu, luôn cảm thấy bản thân nên tiến đến nơi này.
Liễu Tri Hứa lo sợ hắn ta sẽ tìm Lục Vân Sơ mà gây sự, liền vội vã cất lời: "Chớ nhìn nữa, mau đi thôi."
Văn Giác thu lại ánh mắt, gạt bỏ những suy nghĩ rối ren trong lòng, cùng Liễu Tri Hứa rẽ sang hướng đối diện cây cầu đá điêu khắc mà bước đi.
Đúng lúc này, trên bầu trời phía sau hắn ta bỗng nhiên nở rộ một đóa pháo hoa rực rỡ sắc màu.
Đường phố đang đông nghịt người bỗng chốc lặng phắc, những kẻ đang nói cười, đang bận rộn, đang sải bước bỗng nhiên đổi hướng, tựa như dòng nước chảy xiết va vào đá vụn ven sông, tất cả đều cầm đèn hoa mà tiến về phía cầu đá điêu khắc.
Mạch truyện đã bắt đầu vận hành, tựa hồ một cỗ cự cơ khổng lồ, lặng lẽ mà hùng vĩ, mang theo sức mạnh đủ khiến kẻ phàm tục phải nghẹt thở. Song, một đoạn trong đó lại bị ai đó đột ngột thay thế, tựa như cánh bướm khẽ vỗ, quân cờ domino nối tiếp đổ sập, mọi sắp đặt trong chốc lát đều nghiêng ngả, bất ngờ chuyển sang một biến số khó lường.
Văn Triển nhìn hành động của họ, khẽ nhíu mày, định kéo Lục Vân Sơ lùi lại nhường lối, lại bị nàng níu giữ.
Trong ánh mắt nàng ánh lên tia sáng lấp lánh, nàng hướng hắn khẽ cười một nụ cười ranh mãnh và đầy đắc ý.
Bá tánh vẫn cứ tiến về phía này, nhưng chẳng hề vòng qua đôi lứa mà đứng lại trước mặt hai người.
Kẻ đầu tiên là một vị thợ rèn, thân hình cao to lực lưỡng, trên gương mặt chất phác hiện rõ nụ cười mộc mạc. Khi trông thấy dung mạo đôi uyên ương trước mặt, hắn có thoáng chốc mê mang, song rất nhanh đã làm theo sự chỉ dẫn từ sâu thẳm trong tâm mình.
Hắn ta cười với hai người: "Chúc mừng sau tiết Nguyên Đán, đại cát đại lợi, vạn sự như ý cát tường."
Nói xong, hắn ta cầm đèn hoa trong tay, nhất thời chẳng biết nên trao cho ai.
Văn Triển kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Lục Vân Sơ, ánh mắt tràn ngập kinh hỉ và nỗi khó tin.
Lục Vân Sơ mím môi cười thầm, khẽ đẩy hắn một cái từ phía sau lưng.
Hắn bất ngờ, liền bước lên nửa bước.
Vị thợ rèn liền đưa chiếc đèn hoa tinh xảo trên tay cho hắn.
Văn Triển nhận lấy, cầm đèn hoa, vẫn còn đang ngây ngẩn, chưa hết bàng hoàng kinh ngạc.
Người thứ hai đi tới là một tiểu đồng búi tóc hai chỏm, tiểu đồng ngọng nghịu chúc phúc: "Chúc thân thể an khang, năm năm tháng tháng không ưu phiền."
Tiểu đồng nói xong, chẳng đợi Văn Triển kịp phản ứng, liền xâu chiếc đèn hoa nhỏ trong tay mình vào chiếc đèn hoa trên tay Văn Triển, rồi lắc la lắc lư mà chạy đi mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người thứ ba đi tới là một lão bà tóc bạc phơ, lão bà mắt kém, nheo mắt mỉm cười, giọng nói hòa ái ngân dài: "Chúc bình an hỉ lạc, thân tâm an khang thịnh vượng."
Lão bà nói xong, đưa tay định treo đèn hoa vào phía dưới chiếc đèn hoa trên tay Văn Triển, hắn vội vàng cúi người, lúng túng nhận lấy chiếc đèn hoa, treo nó vào phía dưới chiếc đèn lớn.
Lão bà cười càng thêm hiền hòa, ánh mắt đảo qua đôi lứa một vòng, khẽ gật đầu rồi nói: "Tốt, tốt."
Lão bà chậm rãi rời đi, một tiểu nữ đồng khác liền nối bước, dùng giọng nói trong trẻo ngân nga lời chúc.
"Nguyện trên trời dưới nhân gian, trọn vẹn niềm vui, năm nào cũng hưởng trọn đêm nay."
…
Chiếc đèn hoa trên tay Văn Triển càng xâu càng dài, lấp lánh rực rỡ muôn màu. Vừa xâu xong một chiếc đèn hoa lớn, lại có kẻ khác đưa đến một chiếc đèn hoa mới.
Hắn đứng trên cây cầu, đèn lồng sáng rực, đón nhận những lời chúc phúc chân thành từ nam nữ lão ấu. Cuối cùng, đôi tay hắn ôm lấy vài chiếc đèn lồng lớn, tựa hồ chìm đắm giữa muôn vàn ánh sáng ấm áp.
Khi người cuối cùng ngưng lời chúc phúc, Lục Vân Sơ tiến lên, trên tay nàng là một chiếc đèn hoa chẳng rõ tự khi nào đã cầm lấy.
Văn Triển đoái nhìn chiếc đèn hoa nàng đang cầm trên tay, rồi từ từ ngẩng đầu, ánh mắt hai người giao nhau.
Vì quá đỗi kinh ngạc, hắn quên cả che giấu cảm xúc. Sự thiếu tự tin cùng vẻ e dè trong đôi mắt hắn hiển lộ rõ ràng. Hắn khẽ gật đầu, trong khoảnh khắc, chẳng dám nhìn thẳng vào nàng.
Song kỳ lạ thay, trong đôi mắt hắn lại tràn ngập nhiệt huyết, một thứ nhiệt huyết vụng về, khó tả xiết, đến nỗi cả nỗi sợ hãi và tự ti cũng khó lòng kiềm chế nổi.
Nơi thân hắn chưa bao giờ có cảm giác mâu thuẫn khôn tả đến vậy, vừa băng giá, lại vừa nồng nàn.
Lục Vân Sơ cười rạng rỡ hơn vạn ánh đèn trần tục, nàng trao chiếc đèn hoa vào tay hắn: "A Triển, chúc mừng sinh thần. Nguyện chàng không còn bệnh tật, sau cùng sẽ đạt được tự do."
Không khí phảng phất ngưng đọng trong khoảnh khắc. Văn Triển thở dốc, tựa hồ vì quá đỗi vui mừng mà quên cả hơi thở, lại giống như tiếng nấc nghẹn ngào không thể kìm nén trước chấn động tâm hồn quá lớn.
Đôi mắt hắn, là ánh đèn phản chiếu hay ánh lệ đong đầy?
Hắn cười thật tươi, chưa bao giờ cười rạng rỡ đến thế, để lộ hàm răng trắng bóng, trong ngần như một hài đồng.
Hắn gật đầu liên tục, dùng ánh mắt tràn đầy lời cảm tạ không thành tiếng.
Lục Vân Sơ cũng mỉm cười rạng rỡ cùng hắn.
Đêm đầy sao, nhân gian náo nhiệt.
Khoảnh khắc này, họ không phải là quân cờ bị cốt truyện giày vò đến nghẹt thở, cũng chẳng phải là con rối mặc cho số phận định đoạt.