Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng vừa thốt lời, liền cảm thấy tim chàng đập càng lúc càng dồn dập, mạnh mẽ.
Thình thịch, thình thịch, như muốn thoát khỏi lồng ngực, đến cả nàng cũng cảm thấy lòng mình khẽ rung động theo.
Chỉ một lời nói vu vơ, cớ sao chàng lại phản ứng mãnh liệt đến vậy?
"Đợi khi tuyết ngớt, chúng ta sẽ xuống núi, thu xếp hành trang rồi khởi hành." Nàng khẽ lẩm bẩm.
Văn Triển không thể đáp lời, chỉ đành gật đầu, vậy nên mỗi khi nàng dứt một câu, đều ngẩng đầu nhìn chàng.
Từ góc độ này, nàng có thể nhìn rõ chiếc cổ trắng ngần và chiếc cằm thanh tú của chàng. Ngoài nhịp tim đang tố cáo sự căng thẳng, yết hầu chàng cũng khẽ nhấp nhô không ngừng, xem ra hơi thở cũng đã rối loạn.
Lục Vân Sơ dõi mắt nhìn chàng không rời, khiến chàng càng thêm căng thẳng, vô thức khẽ đưa lưỡi lướt qua môi.
Chỉ một thoáng chốc rất nhanh, một cử động vô thức, song đủ để Lục Vân Sơ cảm thấy lòng mình dậy sóng, muôn vàn tiếng reo hò thầm vang vọng.
Môi chàng vốn dĩ không chút huyết sắc, cùng với làn da trắng xanh xao, khiến chàng trông như pho tượng tuyết không chút hơi ấm. Nhưng giờ đây, đôi môi ấy lại ánh lên chút hồng hào, hơi ướt át, tựa như một đóa mai hồng vừa hé nụ giữa nền tuyết trắng tinh khôi.
Lục Vân Sơ cảm thấy thật lạ lùng, chẳng hiểu vì lẽ gì mà trái tim nàng bỗng khẽ rung động.
Trước kia khi đọc những quyển thoại bản, thấy bậc nam nhân anh tuấn chỉ vì nữ nhân khẽ đưa lưỡi lướt qua môi mà bỗng dưng động lòng, nàng luôn cho rằng điều ấy có phần khoa trương, thậm chí còn đôi chút quái đản. Cho đến khi tự mình trải nghiệm khoảnh khắc này, nàng mới vỡ lẽ, kẻ si mê lại chính là bản thân mình.
Nàng vùi đầu xuống, cố kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng.
Giờ đây, muốn cùng chàng kết mối lương duyên, liệu phải làm sao? Lòng nàng ước ao muốn thúc đẩy nhanh hơn bước tiến giữa hai người, khát khao được vùi mình vào nụ hôn nồng nàn cùng chàng, được ôm chàng mà say giấc, được rúc vào lòng chàng, vô liêm sỉ mà hít thở hương khí trên người chàng.
Đáng tiếc, bước tiến giữa hai người hiện tại còn quá xa vời, nàng không muốn khiến chàng kinh sợ, cũng chẳng muốn hành động lỗ mãng với chàng.
Nhưng làm sao để chàng có thể đem lòng ái mộ ta đây?
Lục Vân Sơ nghiêm cẩn hồi tưởng lại từng dấu vết tâm tư của mình, song thấy thật khó tìm được thời điểm chính xác. Điều duy nhất có thể chắc chắn là, khoảnh khắc chàng ra tay cứu vớt, nàng đã không thể cưỡng lại mà đắm chìm vào mối tình này. Còn trước đó thì quả thực khó nói, ban đầu chỉ là sự thương cảm đối với chàng, sau đó trong vô thức, lòng nàng đã khẽ rung động. Phàm là người, ai có thể cưỡng lại được sự dịu dàng?
"Văn Triển, chàng có cảm thấy giá lạnh không?" nàng bỗng hỏi.
Văn Triển vốn không mấy nhạy cảm với nóng lạnh, nên chàng khẽ lắc đầu.
Lục Vân Sơ có chút thất vọng: "Thế à? Nếu chàng cảm thấy giá lạnh, liệu có thể ôm lấy ta chăng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thân thể Văn Triển vừa mới thả lỏng liền cứng đờ, tựa như một khối băng.
Lục Vân Sơ khẽ thở dài: "Ôi, chỉ là một cái ôm thôi mà, sao chàng lại phản ứng kịch liệt đến nhường này? Thế thì những điều ta mong cầu... chẳng phải sẽ vô cùng khó khăn sao?"
Nàng đành bất đắc dĩ giải thích: "Trời bão tuyết giá rét thế này, miếu hoang lại dột nát khắp nơi, dựa vào nhau sưởi ấm là lẽ thường tình mà." "Đây chính là cái ôm thuần túy! Phải!"
Văn Triển đón nhận lời giải thích, thả lỏng cơ thể, rồi đưa tay… vén lại áo choàng cho Lục Vân Sơ, quấn kín lấy cổ nàng, khiến nàng không còn cách nào rúc đầu vào lòng chàng được nữa.
Lục Vân Sơ tức giận đến nghiến chặt răng.
Hai người ôm lấy nhau sưởi ấm, chẳng mấy chốc liền chìm vào giấc ngủ. Đến tối, họ tỉnh dậy dùng chút lương thực rồi lại tiếp tục say giấc. Một đêm trôi qua, trận tuyết lớn cuối cùng cũng đã ngớt rơi.
Lục Vân Sơ tỉnh giấc trước, lặng lẽ rụt khỏi vòng tay Văn Triển, cầm chiếc bình gốm ra ngoài vốc lấy tuyết tinh khiết, rồi quay vào đun sôi để tẩy trần.
Chẳng có vật dụng súc miệng tiện lợi, nàng đành bẻ một cành cây nhỏ thay thế. Nàng khẽ dẫm chân lên lớp tuyết dày, bước ra phía xa.
Văn Triển tỉnh giấc, phát hiện trong lòng mình trống hoác, liền lập tức xoay người ngồi dậy.
Trong miếu, đống lửa vẫn bập bùng cháy, bên trên đặt chiếc bình gốm, nước đã sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Xem ra nàng đã đi ra ngoài.
Văn Triển còn chưa kịp chỉnh tề y phục, đã vội vã xông ra ngoài, nhưng vừa chạm ngưỡng cửa, một cỗ lực đạo kinh hoàng chợt giáng xuống, đẩy ngã hắn.
Một tiếng thịch nặng nề, hắn khụy gối sụp xuống nền đất, cơn đau quen thuộc lại dữ dội ập tới thân thể.
Hắn nghiêng đầu, bầu trời xám xịt vẫn còn mờ sương, le lói vài tia bình minh đầu tiên. Lại là thời khắc này sao? Mấy ngày gần đây, cuộc sống quá đỗi an ổn, suýt chút nữa đã khiến hắn quên khuấy đi nỗi đau định giờ định khắc này rồi.
Toàn thân hắn như bị muôn vàn lưỡi đao cắt cứa, lưng còn như bị đao đ.â.m xuyên thấu. Hắn không cách nào chống đỡ nổi, đành cong người lại, cuộn mình thành một khối.
Cơn đau lần này tựa hồ mãnh liệt hơn bao giờ hết, ngũ tạng lục phủ như bị xé toạc từng mảnh. Hắn nghiến chặt răng, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhanh chóng thấm đẫm y bào, trông thảm khốc khôn cùng.
Đột nhiên, xương chân trái truyền đến một trận đau nhói buốt đến tận tâm can, tan nát, gãy lìa, rồi lại cấp tốc khép lại.
Máu thịt theo từng mảnh xương vỡ, không ngừng quằn quại rồi lại tái tạo, liên tục lặp lại chu kỳ gãy xương và phục hồi, không hề cho hắn một khắc ngơi nghỉ.
Văn Triển đau đến mức ngũ quan vặn vẹo, toàn thân run rẩy, theo bản năng rụt chân trái lại, nhưng đổi lại là một trận đau đớn tựa vạn tiễn xuyên tâm.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận nỗi đau xương cốt tan rã, chưa kịp thích nghi, vẫn chưa tìm được tư thế thoải mái nhất, cũng chẳng như những lần trước, có thể tìm ra được nhịp điệu của cơn đau mà kịp thời điều hòa hơi thở.