Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 7: Cái giá của một phần trăm
Tôi sống thêm được bảy ngày sau cái đêm định mệnh ấy. Bảy ngày, với người có thể là thoáng chốc. Nhưng với một con mèo bị liệt, chỉ nằm một chỗ, đó là cả một cuộc đời - một cuộc đời lặng lẽ giữa yêu thương và đau đớn.
Cơ thể tôi gầy rộc đi từng ngày. Bộ lông đen óng trước đây trở nên xơ xác. Mỗi lần bà bế tôi lên, chỉ cần hơi siết nhẹ là tôi đau nhói. Có thứ gì đó trong tôi đang rữa ra - tôi cảm nhận được mùi lạ từ chính thân thể mình, và mỗi sáng tỉnh dậy, ổ nằm của tôi lại ẩm ướt.
Bà biết. Tôi biết. Nhưng cả hai đều không nói. Bà vẫn vuốt lưng tôi đều đặn mỗi sáng, vẫn pha sữa, vẫn day bóp những khớp chân gãy không còn cử động. Mỗi lần tôi đau, tôi kêu khẽ, bà lại ôm tôi sát vào lòng và lẩm bẩm:
“Cố lên, Bive… Cố lên con, chịu khó tập đi, còn sống tiếp với bà.”
Tôi không muốn rời khỏi vòng tay ấy. Nhưng tôi thấy ánh mắt bà ngày càng mệt mỏi. Mỗi lần bà đỡ tôi dậy, lưng bà đau. Mỗi đêm bà thức vì tiếng tôi rên, sáng bà phải hủy chuyến hàng rau để ở nhà chăm tôi. Tôi biết, tôi đang níu lấy bà bằng tất cả tình thương, và… tất cả đau đớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cơ thể tôi không còn thuộc về tôi nữa. Phía sau rỉ nước, không phải máu, mà là dịch – thứ mùi tanh nồng khiến cả Milu cũng chẳng dám lại gần. Bà lau cho tôi, ngày nào cũng giặt khăn. Và bà… khóc.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bà khóc vì bất lực.
“Bive à… bà biết con đau lắm. Nhưng bà không muốn mất con. Con có muốn ráng thêm không? Ráng nữa với bà có được không con?”
Tôi nằm yên trong tay bà. Tôi nghe rõ từng nhịp tim bà đập bên tai mình. Tôi biết, nếu có thể sống lại, tôi vẫn muốn sống bên bà. Nhưng cơ thể tôi không cho phép nữa.
Tôi nghĩ đến một điều ước. Không phải được chạy nhảy hay bắt chuột trở lại. Mà là…
Kiếp sau, nếu có, tôi muốn được làm một con người. Một con người giàu có. Để có thể nuôi lại bà. Để không bao giờ thấy bà phải khóc vì bất lực, không phải lo từng đồng chữa trị cho một con mèo như tôi.
Tôi là Bive. Mèo đen đã từng nhút nhát, từng dũng cảm, từng yêu thương. Giờ đây chỉ còn lại một hơi thở mong manh, và một điều ước nhỏ nhoi, gửi vào cơn gió đêm len qua cửa sổ.