Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
14
Anh ấy hẳn cũng cho rằng, tôi đang nói lời say, không tính đâu.
Tôi cũng coi như không nhớ chuyện tối qua xảy ra.
Thoáng chốc, nửa tháng sắp kết thúc, tôi cũng sắp rời đi.
Ôn Cẩn không ngăn cản, dịu dàng nói: "Sau này ở ngoài có chuyện gì, cần anh giúp đỡ, đừng sợ, tùy lúc tìm anh."
Tôi gật đầu.
Rõ ràng đây là ngày tôi mong đợi nhất, nhưng kỳ lạ là, trong lòng tôi không có chút vui mừng nào.
Hôm đó, Hoắc Thân lại tìm tôi.
Tôi đã nghe tin đồn, công ty của Hoắc Thân thật sự phá sản.
Nhưng tôi không ngờ, Hoắc Thân không chỉ đến tìm tôi để quay lại, mà còn nói với tôi, Ôn Cẩn là rắn!
Khi tôi nghe thấy câu này, như sét đánh, nổ tung đầu óc tôi, tê dại ngón tay:
"Anh bị bệnh đúng không? Đi khám khoa não đi! Anh xem 'Tây Du Ký' nhiều quá rồi đúng không?"
Tôi gắng gượng trấn tĩnh, không muốn Hoắc Thân nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.
"Ninh Nhi, em tin anh, cậu ta thật sự là một con rắn lớn! Hồi nhỏ anh từng thấy cậu ta..."
Hoắc Thân nói với tôi, hồi nhỏ, trong một trung tâm thương mại đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, cậu ta thấy một người không xa biến thành rắn, rồi dẫn một bé gái rời đi.
Lúc đó, cậu ta nói với nhiều người chuyện này, nhưng không ai tin, cho rằng cậu ta bị kích thích, nói nhảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lý do cậu ta đột nhiên nhận ra Ôn Cẩn, là vì trước khi hóa rắn, trên mu bàn tay người đó có hình xăm hoa sen.
Trên tay Ôn Cẩn cũng có hình xăm hoa sen.
Tôi sững sờ, hỏa hoạn, trung tâm thương mại...
Tôi nhớ, tôi mơ hồ nhớ, hồi nhỏ tôi bị lửa bao vây.
Chỉ là tôi không nhớ, tôi đã trốn khỏi trung tâm thương mại như thế nào.
Mẹ tôi nói, là Ôn Cẩn ôm tôi ra.
Ôn Cẩn là ân nhân cứu mạng của tôi.
Tôi còn nhớ khoảng thời gian đó, tôi ngày ngày khóc, sợ lửa, cũng sợ rắn, cho dù trên TV xem thấy cảnh rắn trong thế giới động vật, tôi cũng sợ khóc to.
Vì vậy, tôi quên mất là Ôn Cẩn hóa rắn cứu tôi, mà lúc đó tôi còn quá nhỏ, vì quá sợ hãi, nên không chỉ sinh ra nỗi sợ lửa, mà còn ám ảnh tâm lý với rắn.
Hơn nữa, chỉ cần Ôn Cẩn đến gần tôi, tôi sẽ khóc.
Dần dà, số lần Ôn Cẩn đến gặp tôi càng ngày càng ít.
Mẹ tôi trước đây nói, trước vụ hỏa hoạn, tôi bám Ôn Cẩn nhất.
Tôi quay người rời đi, không thèm để ý Hoắc Thân nữa.
Nhưng tiếng gào thét của Hoắc Thân như mũi tên b.ắ.n ra, đ.â.m về phía tôi:
Gai xương rồng
"Em chờ đấy! Anh nhất định sẽ chứng minh cho em thấy."