Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Đôi mắt Ôn Cẩn dậy sóng dữ dội, nhìn chằm chằm tôi, khóe miệng nhếch lên, nôn nóng nói: "Ừm."
Nói xong, không đợi phản ứng của Hoắc Thân và ông chủ cũ, Ôn Cẩn chủ động nói: "Chúng ta về thôi."
Tôi gật đầu.
Nhưng tôi vừa bước một bước, chân như giẫm lên bông, mềm oặt.
Cánh tay thon dài của người đàn ông chủ động đưa ra trước mặt tôi.
Gai xương rồng
Tôi dựa vào Ôn Cẩn làm cây gậy, từng bước từng bước đi về phía xe.
Nội tâm của Ôn Cẩn như sóng thần, vang vọng bên tai tôi từng hồi từng hồi:
[Ninh Ninh nói tôi là đàn ông của mingh!]
[Tên khốn c.h.ế.t tiệt đó không xứng với Ninh Ninh!]
[Thật muốn đánh cht hắn ta ngay bây giờ!]
[Nhưng tôi phải nhịn, không thể phá hỏng hình tượng của tôi trong lòng Ninh Ninh!]
[Công ty của gia tộc họ Hoắc đứt gãy dòng tiền, lão cáo già này liên quan đến lừa đảo, góp vốn bất hợp pháp. Hắn ta còn muốn tôi đầu tư cho, cứu công ty, mơ đi! Dám bắt nạt Ninh Ninh nhà tôi, để bọn họ tự thối rữa đi!]
Tôi trợn mắt.
Nếu không phải tôi tận tai nghe thấy những lời này, tôi còn không biết nguyên lai Ôn Cẩn luôn muốn đòi lại công bằng cho tôi.
Trong xe, gió đêm ùa vào, trong đó còn lẫn mùi hương sen trên người Ôn Cẩn.
Tôi nhắm mắt, mơ màng lẩm bẩm: "Khó chịu."
Ôn Cẩn xoa đầu tôi, như dỗ trẻ con: "Ngoan, xoa xoa là hết khó chịu thôi."
Ôn Cẩn lấy một chai sữa, bảo tôi cắn ống hút uống.
Lúc này, hình như tôi không sợ Ôn Cẩn nữa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tuy Ôn Cẩn là một con rắn lớn, nhưng con rắn lớn này rất dịu dàng...
Về đến nhà, tôi nằm trên giường.
Ôn Cẩn cầm khăn tay thấm nước ấm, dịu dàng lau trán cho tôi.
Tôi nhìn đôi môi đỏ tươi của cậu, không biết có phải rượu làm tôi mê muội, tôi lại muốn hôn một con rắn lớn!
Tôi đột nhiên ôm lấy khuôn mặt như ngọc của cậu, chụt một cái, hôn lên môi Ôn Cẩn.
[Á á á á —]
[Ninh Ninh lại hôn tôi rồi!]
Gọi là "lại" là sao?
Đây không phải lần đầu tôi hôn Ôn Cẩn sao?
Nhưng, tôi cũng không rảnh để ý nữa.
Nội tâm của Ôn Cẩn tiếp tục vang vọng bên tai tôi:
[Hôn tôi thêm lần nữa đi!]
[Vui quá!]
Ôn Cẩn biểu cảm điềm tĩnh nhìn tôi, tựa như một vị phật tử bị tôi làm ô uế.
Mơ màng, tôi lại hôn Ôn Cẩn một cái, rồi mới ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, trước bàn ăn.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn Ôn Cẩn lấy một cái.
Tôi sợ một khi nhìn, sẽ như chìa khóa mở ra chiếc hộp kho báu sự xấu hổ, giải phóng ký ức xấu hổ đêm qua, nhấn chìm tôi.
Tôi lại nói trước mặt Hoắc Thân, Ôn Cẩn là đàn ông của tôi!
Tôi còn hôn Ôn Cẩn.
May là cho đến khi Ôn Cẩn đưa tôi đến cổng công ty, đều không nhắc đến chuyện ngày hôm qua.