Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

16

Sau khi chia tay bạn thân, tôi đang định về căn hộ, đột nhiên có người từ phía sau bịt miệng và mũi tôi.

Sau đó, tôi mất đi ý thức.

Khi tôi tỉnh dậy, tôi bị trói vào một chiếc ghế.

Khuôn mặt Hoắc Thân in vào tầm mắt tôi.

Chỉ thấy Hoắc Thân thần sắc tiều tụy, râu ria xồm xoàm: "Ninh Nhi, em tỉnh rồi."

"Hoắc Thân, anh bị bệnh à? Anh muốn làm gì?"

"Ninh Nhi, yên tâm, anh sẽ không làm hại em, anh chỉ... muốn giúp em."

"Giúp tôi?"

Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc đạo phục màu vàng bước vào.

Hoắc Thân nói: "Đây là một người chú họ của anh. Chú ấy nói, nhà anh gần đây gặp vận rủi lớn, đều do yêu rắn gây ra. Anh đã bị yêu rắn để mắt rồi, bây giờ muốn chuyển vận, chỉ có thể trừ khử yêu rắn, phá trừ lời nguyền của hắn đối với nhà anh!"

Trên mặt Hoắc Thân lộ ra vẻ độc ác, nghiến răng nói: "Ôn Cẩn chính là yêu rắn!"

Tim tôi lạnh giá: "Hoắc Thân, không có yêu rắn nào cả! Nhà anh phá sản, không phải do người khác, là do bố anh góp vốn bất hợp pháp, lừa đảo tiền của nhiều người, không liên quan gì đến người khác!"

Hoắc Thân lại vẻ mặt thương hại: "Ninh Nhi, em đã bị yêu rắn tẩy não rồi. Anh không trách em, đợi chúng ta bắt yêu rắn lộ nguyên hình, em sẽ biết được chân tướng."

Tôi muốn tát cậu ta.

Ai cần biết chân tướng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi đã biết Ôn Cẩn là rắn từ lâu rồi!

"Anh đã gọi điện cho Ôn Cẩn rồi, bảo cậu ta đến." Ôn Cẩn chỉ những bùa chú rải rác khắp nhà máy, "Chỉ cần cậu ta đến, trận pháp này sẽ khiến cậu ta lộ nguyên hình!"

Mà tôi nhìn thấy, ngoài bùa chú, ở đây còn có một máy quay.

Cũng có nghĩa là, ngoài việc muốn ziết Ôn Cẩn, bọn họ còn muốn quay lại, khiến Ôn Cẩn thân bại danh liệt.

Trái tim tôi như bị ném vào kho lạnh, hàn ý thấm vào từng mao mạch.

Tôi cũng hiểu rồi, tôi chính là mồi nhử để dụ Ôn Cẩn mắc câu.

Tôi thầm cầu nguyện, Ôn Cẩn đừng đến!

Thế nhưng, một tiếng sau, Ôn Cẩn vẫn bước vào.

Ánh mắt Ôn Cẩn rơi vào người tôi, đầy vẻ lo lắng:

"Đừng sợ, Ninh Ninh, anh đến rồi."

Gai xương rồng

Đạo sĩ trung niên cầm kiếm, mặt đầy nghiêm túc: "Yêu rắn, còn không mau lộ nguyên hình, nhanh chịu cht đi!"

Hoắc Thân thì trốn sau lưng tôi.

Miệng tôi bị bịt kín, tôi lắc đầu với Ôn Cẩn, ra hiệu cho Ôn Cẩn nhanh chóng rời đi.

Nhưng giây tiếp theo, một nhóm người xông vào, chỉ thấy trên người họ cũng mặc đạo bào.

Khi người đàn ông trung niên nhìn thấy người đến, vẻ mặt ngạo mạn lập tức biến mất, trong mắt lộ ra ánh nhìn sợ hãi, nói với người đứng đầu là một lão giả tóc hoa râm: "Ngài là... Chưởng môn Lâm của phái Lâm Chân."