Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17

"Chính là tại hạ!" Lão giả trung khí đầy đủ nói, "Ngươi rốt cuộc phát điên cái gì? Cậu ấy là sư đệ duy nhất của ta! Cậu ấy có phải yêu rắn hay không, lẽ nào ta không biết sao?"

Người đàn ông trung niên lập tức vứt kiếm, quay đầu nói với Hoắc Thân: "Ta coi như bị ngươi hại cht rồi!"

Nói xong, cung kính cúi đầu ba cái trước mặt Ôn Cẩn: "Tiểu nhân có mắt không tròng, đắc tội với ngài, xin ngài tha thứ."

"Rời khỏi đây, sau này đừng để ta gặp lại ngươi." Ôn Cẩn lạnh lùng nói.

Sau khi đạo sĩ trung niên rời đi, Hoắc Thân như quả bóng xì hơi, run rẩy.

"Hắn rõ ràng là rắn! Sao các người không iết hắn!" Hoắc Thân gào lên.

Chưởng môn Lâm lạnh lùng nói: "Ai nói cậu ấy là rắn? Ta thấy ngươi mất trí rồi, nếu cậu ấy là rắn, sao chúng ta không nhìn ra?"

Ôn Cẩn giọng điệu bình tĩnh, nhưng chứa đầy nguy hiểm, khiến người ta rùng mình: "Rời khỏi đây, ngươi có thể sống."

Đột nhiên, Hoắc Thân từ trong túi lấy ra một cái chai, ném về phía Ôn Cẩn.

Chất lỏng văng lên người Ôn Cẩn.

Tôi ngửi thấy, là mùi rượu hoàng tinh.

Tim tôi thắt lại, sốt ruột đến mức nước mắt lăn trong mắt.

Nhưng Ôn Cẩn lại mặt không đổi sắc.

Hoắc Thân kinh ngạc: "Sao anh không biến thành rắn?"

Ôn Cẩn tiến lại gần Hoắc Thân.

Hoắc Thân vội dùng d.a.o kề vào cổ tôi: "Đừng lại gần..."

Nhưng giây tiếp theo, cả người Hoắc Thân bị đá bay vào tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hầu như không ai nhìn thấy Ôn Cẩn nhanh như thế nào, mà con d.a.o cũng đã nằm trong tay cậu.

Ôn Cẩn không nhìn Hoắc Thân nữa, vội vàng cởi trói cho tôi.

Một lúc sau, cảnh sát cũng đã đến.

Hoắc Thân vì liên quan đến tội danh bắt cóc bị bắt đến đồn cảnh sát.

Về sau cậu ta chịu sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật, bị kết án, đó cũng là chuyện về sau.

Ôn Cẩn trong mắt đầy ánh nhìn được mất rồi lại được: "Ninh Ninh, đừng sợ nữa, em an toàn rồi."

Tôi không nhịn được ôm lấy Ôn Cẩn: "Ừm ừ."

May mà Ôn Cẩn không sao!

Trải qua khúc quanh sinh tử vừa rồi, tôi cuối cùng cũng dám đối mặt với trái tim mình.

Tôi đã yêu Ôn Cẩn.

Cho dù Ôn Cẩn là một con rắn, tôi cũng yêu anh.

Vốn dĩ tôi không phải tính cách dây dưa, chỉ cần tôi thích, tôi sẽ mạnh mẽ tấn công.

Hứa Tiên còn có thể cùng Bạch Nương Tử sinh con đẻ cái, tôi cũng có thể!

Kệ thôi, tôi không thể chờ đợi thêm nữa.

Gai xương rồng

Tôi muốn yêu đương với Ôn Cẩn.

Ngay khi tôi mở miệng, định tỏ tình, bên tai vang lên giọng đàn ông:

"Ninh Ninh, anh yêu em."