Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

18

18

Trong mắt Ôn Cẩn cháy ánh nhìn nồng nhiệt và căng thẳng.

Tai tôi lập tức đỏ lên.

Anh ấy đang tỏ tình với tôi?

 

Trái tim tôi như chú nai nhỏ nhảy múa vui sướng.

"Hãy đợi anh thêm một năm nữa, được không? Chỉ một năm thôi..."

Gai xương rồng

"Cái gì?" Tôi ngẩng đầu lên đầy nghi hoặc.

Môi Ôn Cẩm khẽ động, lời nói dịu dàng chui vào tai tôi: "Đợi thêm một năm nữa, anh sẽ trở thành con người thực sự, không còn là một con rắn nữa."

Tôi trợn mắt, anh ấy lại nói ra thân phận thật của mình.

Trên mặt người đàn ông ửng hồng, trong mắt lộ ra vẻ căng thẳng, từ từ nói: "Anh biết em có thể đọc được suy nghĩ của anh rồi."

Tôi há hốc mồm: "Anh... anh biết rồi?"

"Ừm, thực ra, em có thể có thuật đọc suy nghĩ, là vì anh. Hôm nay anh gặp chị gái anh mới biết, nếu một người hôn rắn linh, thì có thể nghe được nội tâm của rắn linh."

"Lại liên tưởng đến những biểu hiện khác thường của em thời gian qua, anh mới hiểu, em đã biết anh là rắn từ lâu rồi."

Tôi gật đầu: "Ừm, em là vào ngày đi xem mắt, mới nghe được nội tâm của anh."

Ôn Cẩn lại nói với tôi rất nhiều.

Tôi mới biết toàn cảnh sự việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người phụ nữ tôi thấy trong nhà hàng, chính là chị gái ruột của Ôn Cẩn.

Hơn hai trăm năm trước, Ôn Cẩn vốn là một con rắn linh non.

Lúc đó, anh hóa thành hình dạng đứa trẻ ba tuổi, cùng chị gái xuống núi chơi.

Nhưng anh và chị gái bị lạc, lại bị đánh bị thương, vì quá yếu, nên đã ngủ đông trong hang.

anh ngủ đông hơn hai trăm năm, mãi đến hai mươi ba năm trước, mới tỉnh dậy từ giấc ngủ đông.

Vì ngủ đông, anh ngừng phát triển, vẫn là hình dạng đứa trẻ ba tuổi.

Sau khi xuống núi, một nhà người ta phát hiện cậu, liền nhận nuôi anh.

Và cha nuôi của anh chính là anh em kết nghĩa của ông ngoại tôi.

anh luôn cho rằng mình là người, không có ký ức về rắn linh.

Mãi đến tám năm sau, khi anh dẫn tôi đi trung tâm thương mại, đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, để cứu tôi, anh bộc phát bản năng, lộ ra nguyên hình, cũng nhớ lại ký ức quá khứ.

Nhưng, vụ tai nạn đó khiến tôi bị phản ứng stress.

Tôi quá sợ hãi, quên mất ký ức về hỏa hoạn, chỉ để lại nỗi sợ lửa, rắn và Ôn Cẩn.

Trước đây tôi thích bám Ôn Cẩn nhất, nhưng từ khi Ôn Cẩn biết tôi sợ anh, anh không đến gặp tôi nữa.

Lại qua bốn năm, chị gái ruột tìm thấy anh, chính là cô gái tôi thấy trong nhà hàng.

Chị gái ruột của anh hơn anh hai trăm tuổi, cũng là một con rắn linh.

Là cô ấy nói với anh phương pháp tu luyện thành người.

Bởi vì anh không muốn thành rắn, Ôn Cẩn muốn thành người thực sự.

Chị gái Ôn Cẩn còn nói, chỉ có rắn linh chưa từng làm việc trái đạo trời hại người, làm thương tổn tính mạng mới có thể tu luyện thành người thực sự.