Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Lúc này, điện thoại tôi reo.
Tôi nghe điện, là Ôn Cẩn gọi.
Anh hỏi tôi vẫn chưa về, có chuyện gì sao?
Tôi nói đang gặp bạn, một tiếng sau sẽ về.
Ôn Cẩn nói sẽ đến đón tôi.
Gai xương rồng
Tôi vội nói không cần.
Sau bữa ăn, Hứa Hàm nhất định đưa tôi về.
Triệu Kiều San nhanh chân thay tôi đồng ý.
Tôi đành gật đầu.
Đến cổng biệt thự, Hứa Hàm xuống xe, lại lấy từ cốp xe ra một bó hoa hồng.
Mặt anh ta đỏ ửng, trong mắt ánh lên ánh nhìn ngại ngùng: "Lần đầu gặp mặt, tớ muốn tặng bạn chút quà, hy vọng bạn thích."
Tôi cầm hoa, lịch sự nói: "Cảm ơn, rất đẹp."
Đột nhiên, tôi cảm thấy phía sau không xa có ánh mắt mãnh liệt đang nhìn tôi.
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy Ôn Cẩn mặc áo sơ mi trắng đứng ở cửa.
Gió thổi qua tóc cậu, để lộ trán sạch sẽ, đôi mắt anh trong veo và lạnh lùng.
Tôi nghĩ, vừa rồi là ảo giác chăng.
Ôn Cẩn sao có thể dùng ánh mắt mãnh liệt như vậy nhìn tôi.
Phải biết, trong giới ai cũng biết, Ôn Cẩn là đóa hoa trên núi cao, khí chất lạnh lùng thanh nhã, chưa từng có ai thấy anh nổi giận.
Tôi ôm hoa, từ biệt Hứa Hàm, quay người đến trước mặt Ôn Cẩn.
Ôn Cẩn liếc nhìn bó hoa hồng trong tay tôi: "Thích hoa hồng?"
Tôi gật đầu: "Ừm."
Ai mà không thích hoa hồng chứ?
"Anh ấy là..."
Tôi khẽ ho: "Chỉ là... một người bạn."
Nhưng không hiểu sao, khi đối mặt với đôi mắt bình tĩnh và trong veo của Ôn Cẩn, tôi lại không có dũng khí nói dối.
Tôi nói thật: "Là đối tượng mai mối của em, bạn thân sắp xếp."
Thần sắc Ôn Cẩn vẫn bình tĩnh: "em muốn kết bạn trai mới?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi lắc đầu: "Hiện tại chưa có dự định này."
Ôn Cẩn nói: "Ừm, không gấp."
Tôi tưởng chuyện này đến đây là kết thúc.
Rốt cuộc cậu nhỏ cũng không phải người thích chuyện phiếm, có lẽ chỉ quan tâm con cháu mới như vậy.
Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị đi ngang qua Ôn Cẩn, đột nhiên, bên tai tôi vang lên giọng đàn ông:
[Tên khốn đó căn bản không xứng với Ninh Ninh!]
[Mình sắp không chịu nổi...]
Tôi trợn mắt, đây là giọng của Ôn Cẩn.
Nhưng miệng Ôn Cẩn không động.
Ôn Cẩn có lẽ thấy thần sắc tôi quá kỳ lạ, hỏi: "Sao vậy?"
Tôi theo bản năng lắc đầu, thực ra, tim tôi đang đập cuồng loạn.
Là tôi nghe nhầm chăng?
Đến tối, tôi nằm trên giường, tâm trạng vẫn không thể bình tĩnh.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy người đàn ông mặc áo choàng tắm đi vào.
Thần sắc Ôn Cẩn bình tĩnh, như đóa sen không nhiễm tạp chất, khí chất sạch sẽ.
anh nằm bên cạnh tôi, không nhìn tôi lấy một cái.
"Ngủ ngon, Ninh Ninh." Giọng anh ôn hòa.
"Ngủ ngon, Ôn Cẩn."
Tôi nhắm mắt, cảm thấy vừa rồi chắc chắn là nghe nhầm.
Tôi không thể nghĩ tiếp nữa.
Tiếp theo, tôi lật người, ngón tay vô tình chạm vào da ấm của đàn ông.
[Ninh Ninh thơm quá, dùng sữa tắm cam tôi chuẩn bị.]
[ mặc đồ ngủ gấu, dễ thương quá.]
Tôi vội nhìn Ôn Cẩn.
Môi Ôn Cẩn thật sự không động!
Vậy là...