Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Tôi nghe được nội tâm của Ôn Cẩn!

Đây không phải nghe nhầm!

Tôi theo bản năng rút tay lại, nội tâm của Ôn Cẩn lập tức biến mất.

Lẽ nào chỉ cần tôi tiếp xúc cơ thể Ôn Cẩn, tôi có thể nghe được nội tâm của Ôn Cẩn?

Gần đây tôi đã gặp "vận" gì vậy?

Gai xương rồng

Trước bị rắn lớn quấn, bây giờ lại giác ngộ thuật đọc suy nghĩ!

Khoan đã —

Tôi suýt bỏ qua một việc rất quan trọng.

Ôn Cẩn vừa rồi trong lòng nói, tôi rất dễ thương, tôi rất thơm...

Ý Ôn Cẩn là gì?

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ nghe được những tính từ này từ miệng của Ôn Cẩn - người lạnh lùng và kiềm chế!

Có vẻ như, cậu nhỏ đối với đứa cháu gái như tôi cũng khá là... quan tâm.

Lúc này, Ôn Cẩn mở mắt: "Sao vậy? Không ngủ được?"

Tôi hoảng hốt quay người, lưng đối diện cậu: "Sắp ngủ rồi."

"Ừm, ngủ ngon."

Tôi nhắm mắt, đầy tâm sự.

Không biết đã bao lâu, khi tôi sắp ngủ, tôi cảm thấy người đàn ông bên cạnh nhẹ nhàng kéo chăn, bọc tôi kỹ hơn.

Ngón tay Ôn Cẩn chạm vào mu bàn tay tôi.

[Ninh Ninh ngủ trông dễ thương quá.]

[Môi đỏ hồng.]

[Muốn hôn.]

[Minh thích, rất thích Ninh Ninh!]

Trái tim vừa mới bình tĩnh lại của tôi, như pháo hoa, nổ tung điên cuồng trong lồng ngực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lần này, tôi không thể tìm cớ để biện minh, tự lừa dối mình nữa!

Ôn Cẩn đối với tôi căn bản không phải sự quan tâm của bề trên đối với con cháu, mà là để mắt đến tôi!

Ôn Cẩn thích tôi!

Tôi không thể không khâm phục sự tự chủ của mình, dù nghe được những lời nổ tung như vậy, tôi vẫn nhịn được không mở mắt.

Nhưng, sau khi trưởng thành, chúng tôi chỉ gặp nhau một lần cách đây ba năm.

Lẽ nào từ đó, Ôn Cẩn đã thích tôi?

Sau một hồi suy nghĩ lung tung, tôi ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, tôi mở mắt.

Vị trí bên cạnh đã trống.

Ôn Cẩn đã dậy rồi.

Tôi bịt mặt, lăn lộn trên giường.

Làm sao bây giờ?

Ôn Cẩn thích tôi!

Tôi chưa bao giờ nghĩ, "Phật tử" Ôn Cẩn lạnh lùng kiềm chế lại có thể động lòng với người khác, đặc biệt là với tôi!

Chuyện này quá đột ngột!

Bình thường, Ôn Cẩn căn bản không biểu lộ chút ý nghĩa mơ hồ nào với tôi!

Tôi còn chú ý, vài bình hoa trong phòng đều cắm hoa hồng.

Sau khi dậy, trên bàn ăn bày bữa sáng, bình hoa chính giữa cũng cắm hoa hồng.

Ôn Cẩn đang đợi tôi.

Hôm nay Ôn Cẩn không mặc vest và áo sơ mi, mà là áo thun trẻ trung, quần jean.

Tôi suy nghĩ kỹ, đối tượng hôm qua Hứa Hàm hình như cũng ăn mặc phong cách trẻ trung như vậy.

Sau khi ngồi xuống, tôi cúi đầu ăn mì trộn dầu hành, không dám nhìn cậu.

Tuy nhiên, sợi mì này vị rất ngon!

Ánh mắt Ôn Cẩn rơi trên mặt tôi: "Ngon không?"

"Ừm, ngon."