Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Tuy cậu nhỏ này đang lén thầm thích tôi!

Nhưng tôi thật sự luôn coi Ôn Cẩn là bề trên.

Nằm xuống, tay tôi chạm vào cánh tay cậu, nội tâm Ôn Cẩn lại ùa vào tai tôi:

[Mùi bột đuổi rắn khó ngửi quá.]

[Tuy giờ tỏa mùi bột đuổi rắn, nhưng mình vẫn không nhịn được muốn ôm em ấy.]

[Ninh Ninh rất mềm, lại rất ấm.]

[Trước đây khi tôi ôm Ninh Ninh, đều không muốn buông tay.]

Tim tôi chấn động, Ôn Cẩn đã ôm tôi khi nào vậy?

Lẽ nào là mấy năm trước?

Sao tôi không có ấn tượng?

Nhưng sau đó, lời Ôn Cẩn lại xuyên vào tai tôi:

[Ninh Ninh sợ rắn nhất, cũng ghét rắn nhất...]

[Nếu biết mình chính là con rắn đó, chắc chắn không thể như bây giờ, nằm bên cạnh an nhiên tự tại như vậy.]

[Mình muốn thành người, muốn thành đàn ông của Ninh Ninh, không muốn làm cậu nhỏ của em ấy.]

Tim tôi muốn nổ tung.

Nhưng tôi lại ổn định, dù trong lòng có sóng gió thế nào, biểu cảm cũng không được sụp đổ.

Vì vậy biểu cảm tôi bình tĩnh, lặng lẽ rút tay về, như không nghe thấy tin tức nổ tung nào.

Tôi lật người, lưng đối diện Ôn Cẩn, mắt nhắm, sau đó thở sâu, trong lòng hét thầm —

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ôn Cẩn lại chính là con rắn lớn luôn quấn lấy tôi!

Cuối cùng tôi hiểu rồi.

Tại sao mấy ngày nay, con rắn dính người đó không xuất hiện nữa!

Hóa ra, nó với một hình thái khác, luôn nằm bên cạnh tôi!

Người ta là "cừu vào miệng hổ".

Tôi lại chủ động vào "miệng rắn".

Da gà tôi nổi lên rồi.

Cứu tôi với!

Tôi sợ rắn nhất mà!

Tôi muốn chạy trốn rồi.

Trong đầu tôi diễn nhiều tình huống, như nửa đêm bỏ trốn, như đi tìm đại sư, như lập tức chạy ra nước ngoài...

Nhưng, cuối cùng những phương án này đều bị tôi bác bỏ.

Những cách này, trước đây để trốn rắn, tôi đều thử rồi, đều không được.

Tôi nghĩ một đêm, mắt thâm quầng, cuối cùng xác định phương pháp tiếp theo.

Giả vờ không biết thân phận thật của Ôn Cẩn, trước hết sống hết nửa tháng này đã!

Biết đâu, đợi sau khi thời kỳ động dục của rắn kết thúc, Ôn Cẩn có thể tha cho tôi, rốt cuộc lúc đó Ôn Cẩn với thân phận Phật tử giới kinh thành đã nói, con rắn lớn tìm tôi là do thời kỳ động dục đến.

Sau giờ làm, tôi không dám về nhà, lề mề muốn tăng ca.

Gai xương rồng

Nhưng không ngờ, Ôn Cẩn trong điện thoại nghe tin tôi muốn tăng ca, lại nói Ôn Cẩn đang đợi ở cổng công ty, đón tôi về nhà, cùng đi ăn cơm.

Ba tiếng trôi qua, tôi đẩy cửa công ty, thấy chiếc Cayenne quen thuộc.