Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Khóe miệng Ôn Cẩn nở nụ cười nhẹ: "Ngon thì ăn nhiều vào."

Khi tôi sắp ăn xong, Ôn Cẩn đưa ly sữa bên cạnh đến tay tôi: "Uống thêm chút sữa đi."

Tôi cũng ngại từ chối.

Ngay khi tôi nhận ly sữa, ngón tay chạm vào ngón tay cậu.

[ thích mì tôi làm.]

[Tối nay mình lại làm sườn chua ngọt và gà kho khoai tây em ấy thích.]

Tôi kinh ngạc nhìn Ôn Cẩn.

Cái gì?

Bữa sáng là Ôn Cẩn làm?

Vậy bữa sáng hôm qua cũng là Ôn Cẩn làm?

Hoặc, từ khi tôi dọn đến nhà Ôn Cẩn, bữa sáng mỗi ngày của tôi đều là Ôn Cẩn làm?

Nhưng Ôn Cẩn không nói.

Tâm trạng tôi hơi phức tạp.

Sau bữa sáng, Ôn Cẩn đưa tôi đi làm.

Sau khi xuống xe, tôi nhanh chóng vào công ty.

Tôi vốn không quay đầu, ma đưa lối quay lại.

Chiếc xe màu bạc vẫn dừng tại chỗ chưa rời đi, cửa sổ xe chưa đóng.

Tôi không nhịn được suy đoán, lẽ nào Ôn Cẩn vẫn đang nhìn theo tôi rời đi?

Tôi về chỗ ngồi, vẫn nghĩ về Ôn Cẩn.

Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ thông.

Tôi quyết định, coi như tôi không biết ý của Ôn Cẩn với tôi, tôi sẽ không tiết lộ với ai việc tôi giác ngộ thuật đọc suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đợi sau nửa tháng, rắn lớn không quấy rầy tôi nữa, tôi lập tức rời biệt thự của Ôn Cẩn.

Tuy tôi và Ôn Cẩn không có quan hệ huyết thống, nhưng từ trước đến nay, tôi đều coi Ôn Cẩn là bề trên.

Tôi cũng thử nghiệm rồi.

Tôi chỉ có thể nghe được nội tâm của Ôn Cẩn.

Tôi cũng băn khoăn, ông trời là thế nào vậy?

sao không mở quyền hạn lớn hơn! Để tôi chỉ nghe được nội tâm của mỗi Ôn Cẩn!

Tối, tôi rắc bột đuổi rắn mua về ở cửa phòng và cửa sổ.

Trước đây tôi cũng dùng, tuy vẫn không ngăn được con rắn.

Hiện tại, tuy có cậu nhỏ bên cạnh, nhưng tôi vẫn rắc chút, coi như thuốc an thần.

Sau khi rắc xong bột đuổi rắn, tôi quay đầu, thấy Ôn Cẩn ngồi trên giường nhíu mày.

Da Ôn Cẩn như ngọc trắng ửng hồng, dưới ánh đèn, càng thêm mịn màng trong suốt.

Không hiểu sao, tôi cảm thấy, Ôn Cẩn hình như hơi khó chịu.

Gai xương rồng

Tôi vẫn không nhịn được hỏi: "Ôn Cẩn, sao vậy? Sắc mặt anh không được tốt."

Ôn Cẩn nói nhẹ: "Không sao."

Tôi cũng không nghĩ thêm.

Sau đó, tôi đi tắm.

Thay đồ ngủ xong, Ôn Cẩn đã nằm trên giường, nhắm mắt ngủ say.

Tôi không nhịn được nhìn thêm vài cái, khuôn mặt Ôn Cẩn như ngọc, mũi cao, môi mỏng tươi đỏ...

Trong đầu tôi hiện lên dòng chữ: Tú sắc khả thi.

Tôi vội đảo mắt, tự nhủ mình đừng nhìn.

Đây là cậu của tôi mà!