Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Tiệc tất niên công ty, hội trường khách sạn.
Tôi không chịu nổi sự khuyên rượu của đồng nghiệp, uống thêm vài ly.
Độ rượu vang đỏ hơi cao.
Không lâu sau, tôi cảm thấy hơi say, đầu óc mơ màng.
Gai xương rồng
Cuối cùng, tiệc tất niên cũng kết thúc.
Tôi bước những bước loạng choạng, chuẩn bị rời khách sạn.
Đột nhiên, một bàn tay từ sau lưng ôm lấy eo tôi, bên tai vang lên giọng đàn ông:
"Ninh Nhi, em say rồi, anh đưa em về."
Tôi ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt quen thuộc in vào mắt.
Là Hoắc Thân, bạn trai cũ của tôi.
Khuôn mặt từng khiến tôi thấy vô cùng đẹp trai giờ trở nên đáng ghét.
Ba tháng trước, tôi và Hoắc Thân chia tay, vì cậu ta ngoại tình với nữ đồng nghiệp mới.
Sau khi tốt nghiệp, tôi và cậu ta vào công ty của cha cậu ta.
Sau chuyện đó, tôi không chỉ chia tay cậu ta, mà còn nghỉ việc, tìm công việc mới.
Tôi cố gắng đẩy cậu ta: "Cút đi."
Hoắc Thân vẫn ôm chặt eo tôi, mặt đầy vẻ quan tâm: "Ninh Nhi, anh... anh đưa em về. Em say rồi."
Tôi đẩy không được cậu ta, cũng thấy đầu sắp nổ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Không cần anh quan tâm!"
Đột nhiên, không xa vang lên giọng đàn ông lạnh lùng: "Cô ấy không muốn, anh không thấy sao?"
Tôi ngoảnh đầu nhìn, là Ôn Cẩn.
Mặc áo khoác đen, khuôn mặt lạnh lùng, trong mắt ánh lên ánh sáng lạnh, môi mỏng mím chặt.
Ôn Cẩn nhanh chóng đi đến tôi, đánh rơi tay Hoắc Thân, rồi đứng trước mặt tôi.
Hoắc Thân tức giận: "Anh là ai? Liên quan gì đến anh?"
Tôi đang định nói, thì nghe thấy giọng nịnh nọt của ông chủ cũ:
"Ngài Ôn, là ngài à! Lâu không gặp!"
Hoắc Thân lập tức thu lại nắm đấm.
Hoắc Thân là con trai duy nhất của ông chủ cũ, tôi và Hoắc Thân quen nhau ba năm, ông chủ cũ chưa từng cho tôi mặt mũi.
Ôn Cẩn lại không nhìn ông chủ cũ, mà nhìn tôi, băng giá trong mắt tan chảy như nước xuân.
Dù tôi không nghe thấy nội tâm Ôn Cẩn, tôi đều có thể cảm nhận tình yêu nồng nhiệt của cậu.
Tôi không nhịn được nghĩ, sao trước đây tôi không phát hiện ra ý đồ "bất chính" của Ôn Cẩn ấy đối với mình nhỉ?
Nghĩ đi nghĩ lại, đầu óc tôi như hồ dính, càng bị khuấy càng loạn, càng lúc càng mơ hồ, có lẽ là rượu đã ngấm
"Ông Ôn, ngài và... Tiểu Giang là..."
Nhìn thấy vẻ nịnh nọt của ông chủ cũ, cùng vẻ cảnh giác của Hoắc Thân, tôi cũng không biết dây thần kinh nào trục trặc, đã tranh nói trước Ôn Cẩn: "Đàn ông của tôi!"
Biểu cảm của Hoắc Thân khó nhìn như ăn phải phân, còn tôi thì cười tươi như hoa.