Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngày tháng năm, nắng chói chang, trời trong xanh, là một ngày tốt lành để chụp ảnh cưới.

 

Chụp xong bộ đầu tiên, tôi là nữ hoàng.

 

Chụp xong bộ thứ hai, tôi vẫn có thể kiên trì.

 

Chụp xong bộ thứ ba, tôi là cún con.

 

…...

 

Hoàng hôn buông xuống, núi xa như vệt chân mày.

 

Ráng chiều bao phủ mặt hồ lấp lánh, tựa như dải ngân hà vỡ vụn. Trên bãi cỏ ven hồ, người đàn ông mặc vest chỉnh tề, dáng người cao ráo thẳng tắp, đường nét mày mắt sâu thẳm trầm ổn, toát lên vẻ lạnh lùng và quý phái. Người phụ nữ đối diện anh ấy mặc váy cưới đuôi cá, mặt đẹp như hoa đào, cười tươi như trăng sáng, đang uốn éo eo thon, dang tay ra muốn anh ấy ôm. Người đàn ông cười dịu dàng cưng chiều, quay lưng lại ngồi xổm xuống. Người phụ nữ vui vẻ nhào tới, ôm lấy cổ anh ấy.

 

“Bà xã, lần trước em nói sao ấy nhỉ?”

 

“Ưm, thật sự phải như vậy sao?”

 

“Nói mà không giữ lời à?”

 

“Gâu gâu…”

 

Một tháng sau, tôi vận chuyển ảnh cưới từ cửa hàng về nhà. Tất cả gồm có hai cuốn album lớn, ba khung ảnh nhỏ, và một khung ảnh lớn cỡ bốn mươi inch. Cái lớn nhất tôi treo ở vị trí nổi bật nhất trong phòng khách, thỏa mãn ngắm nhìn rất lâu.

 

Vừa chụp một bức ảnh, đang định gửi cho Thẩm Tu Viễn thì điện thoại của Tiểu Chu reo lên.

 

“Chị dâu, em có chuyện này muốn nói với chị, chị đừng kích động nhé.”

 

Tôi sững sờ, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy thẳng lên tim, run rẩy hỏi: “Chuyện gì?”

 

Nửa tiếng sau, tôi theo địa chỉ đã nhận được đến bệnh viện.

 

Tiểu Chu và vài đồng nghiệp đứng cùng nhau, trên người ít nhiều đều dính vết máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Lòng tôi hoảng hốt, kéo Tiểu Chu hỏi: “Tu Viễn sao rồi?”

 

Yết hầu Tiểu Chu khẽ nuốt xuống, mắt đỏ hoe, nói: “Bị đ.â.m một nhát vào ngực, vết thương rất sâu, ngay gần tim, bác sĩ nói mất m.á.u quá nhiều gây sốc, hiện đang cấp cứu…”

 

Khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đánh, chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ. Tiểu Chu vội vàng đỡ tôi ngồi xuống bên cạnh. Tôi cảm thấy khó thở, tay chân bắt đầu tê dại, giọng nghẹn trong cổ họng, cứng đờ không thốt ra được một chữ. Sau khi bình tĩnh lại một chút, tôi òa lên khóc nức nở.

 

Tiểu Chu và các đồng nghiệp vây quanh tôi, lúng túng an ủi.

 

“Chuyện gì vậy, tại sao lại như thế này?” Tôi nức nở không thành tiếng, nước mắt làm nhòe cả khuôn mặt: “Không phải anh Tu Viễn đang làm nhiệm vụ sao? Tại sao lại bị đâm?”

 

Tiểu Chu nặng nề thở dài một tiếng, kể lại cho tôi đầu đuôi câu chuyện.

 

Thì ra Phương Tình vẫn luôn không buông bỏ được Thẩm Tu Viễn, thậm chí vì thế mà mắc chứng rối loạn lưỡng cực nhẹ. Trong thời gian đó, bố mẹ cô ta đã nhiều lần liên hệ với Thẩm Tu Viễn, hy vọng anh ấy có thể ở bên Phương Tình, giúp cô ta hồi phục nhưng đều bị Thẩm Tu Viễn từ chối. Lý do anh ấy đưa ra là anh ấy đã kết hôn, không muốn dây dưa với những người phụ nữ khác, có bệnh thì nên tìm bác sĩ chứ không phải tìm anh ấy.

 

Không lâu trước đây, Phương Tình lại bắt đầu lên cơn điên, khi thì c.ắ.t c.ổ tay, khi thì uống thuốc ngủ. Sáng nay, cô ta còn trèo thẳng lên mái nhà, lớn tiếng yêu cầu Thẩm Tu Viễn đến gặp cô ta, nếu không sẽ livestream nhảy lầu, còn công khai tên và công ty của tôi, nói tôi là tiểu tam, cướp bạn trai của cô ta, thậm chí c.h.ế.t rồi cũng không buông tha tôi.

 

Cảnh sát đã liên hệ với Thẩm Tu Viễn, yêu cầu anh ấy đến giúp trấn an Phương Tình. Thẩm Tu Viễn từng là cảnh sát hình sự, đã được huấn luyện, biết phải làm gì trong tình huống này.

 

Sau một hồi đàm phán, anh ấy đã ổn định được cảm xúc của Phương Tình. Đúng lúc anh ấy định kéo cô ta xuống thì Phương Tình bất ngờ rút một con d.a.o găm từ trong lòng ra, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c Thẩm Tu Viễn. Thẩm Tu Viễn phản ứng đủ nhanh, lập tức còng tay cô ta lại và không rút d.a.o găm ra ngay, cố gắng chống đỡ cho đến khi xe cứu thương đến.

 

Phương Tình, lại là cô ta, vẫn là cô ta!

 

Tôi cắn chặt răng, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cơn giận bùng lên không thể kìm nén như núi lửa phun trào, lan tỏa khắp từng tấc da thịt, nóng bỏng vô cùng.

 

Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra những người liên tục gọi điện cho Thẩm Tu Viễn trước đó chính là bố mẹ của Phương Tình!

 

Thẩm Tu Viễn không cho tôi nghe điện thoại là sợ tôi tức giận, cũng sợ tôi biết được bệnh tình của Phương Tình sẽ mang gánh nặng tâm lý.

 

“Chị dâu, Phương Tình bị rối loạn lưỡng cực, chuyện này có lẽ hơi khó giải quyết.” Tiểu Chu bực bội gãi gãi đầu: “Nhưng chị yên tâm, em đã liên hệ với bạn bè bên cục cảnh sát rồi, nhất định sẽ buộc tội cô ta ở mức cao nhất!”

 

Tôi nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài: “Nếu anh Tu Viễn bình an vô sự, tôi còn tâm trạng mà theo cô ta ra tòa. Nhưng nếu anh Tu Viễn có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ không tha cho cô ta!”