Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày Ba mươi Tết, tôi dậy sớm để trang điểm. Đây là lần đầu tiên tôi đón Tết ở nhà bố mẹ chồng, muốn thể hiện thật tốt.
Bố mẹ Thẩm Tu Viễn sống trong khu nhà quân đội, hai ông bà có quân hàm khá cao, ở trong một biệt thự riêng. Trước cửa còn có một cái sân, trồng một ít hoa cỏ, nhưng đều bị tuyết mấy ngày trước đè sập rồi.
Vừa bước vào nhà, bố chồng đã tươi cười đón tôi, đỡ lấy đồ trên tay tôi, dặn dò lần sau đừng mua nhiều như vậy nữa. Còn mẹ chồng đang ngồi trong phòng khách nói chuyện với một người đàn ông trung niên mặt chữ điền. Bà trông hơi lạnh lùng, khác xa vẻ nhiệt tình trong ấn tượng của tôi. Nhưng vừa nhìn thấy tôi, bà lập tức cười rạng rỡ, thân mật kéo tôi lại giới thiệu. “Đây là con dâu nhà tôi đấy, xinh đẹp tuyệt vời phải không? Ngoại hình xinh xắn, tính cách cũng tốt, tuổi còn trẻ mà sự nghiệp đã thành công, đúng là không tìm ra được điểm gì để chê!”
Mẹ chồng hết lời khen ngợi, sau đó mới giới thiệu cho tôi: “Duyệt Duyệt, đây là lãnh đạo của đội cảnh sát hình sự, sếp cũ của Tu Viễn, con cứ gọi ông ấy là chú Triệu là được.”
Tôi vội vàng chào: “Chào chú Triệu ạ.”
Đối phương cũng nhiệt tình đáp lại: “Đã sớm nghe nói Tu Viễn lấy được cô vợ hiền, hôm nay cuối cùng cũng được gặp rồi, sắp làm đám cưới rồi nhỉ, đừng quên mời tôi đến uống rượu mừng đấy nhé.”
“Đó là điều đương nhiên ạ.”
“Đội trưởng Triệu, đã lâu không gặp.” Thẩm Tu Viễn bước tới, hai người nhiệt tình ôm nhau một cái, không giống cấp trên cấp dưới mà như những người bạn thân lâu năm.
“Dạo này đội có bận không?”
“Haizz, vẫn vậy thôi.”
“Sắp đến trưa rồi, cùng ăn cơm đi.”
Chú Triệu lặng lẽ liếc nhìn mẹ chồng, hiểu ý nói: “Thôi thôi, vợ tôi vẫn đang đợi tôi ở nhà, các cậu ăn bữa cơm đoàn viên, tôi không quấy rầy nữa.”
Nói xong, ông ấy chào tạm biệt mọi người. Thẩm Tu Viễn chủ động tiễn ông ấy ra ngoài.
Tôi nhìn phản ứng của họ mà lòng thầm suy nghĩ, đợi người vừa đi liền kéo mẹ chồng hỏi nhỏ: “Mẹ, có phải là chú Triệu muốn Tu Viễn quay lại đội cảnh sát hình sự không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ chồng sáng mắt lên: “Nếu không thì sao người ta lại nói con thông minh chứ.”
Tim tôi thắt lại: “Mẹ, vậy Tu Viễn nghĩ sao ạ?”
“Mặc kệ nó nghĩ thế nào, mẹ sẽ không để nó quay lại đâu.” Mẹ chồng kiên quyết nói: “Mẹ chỉ có một đứa con trai này thôi, đã đi một vòng từ cõi c.h.ế.t về rồi, mẹ không cho phép có lần thứ hai đâu. Kệ người khác nói mẹ ích kỷ hay tư lợi, mẹ đều không quan tâm.”
Nói xong, bà ấy thở dài một tiếng, nắm lấy tay tôi: “Duyệt Duyệt, nếu nó có ý định đó, con hãy giúp mẹ khuyên nhủ nó. Các con mới kết hôn, đang lúc quấn quýt bên nhau, có con mới là việc cấp thiết.”
Tôi suy tư “ừ” một tiếng.
Ăn cơm xong, Thẩm Tu Viễn dẫn tôi đi dạo trong sân lớn. Gió lạnh thổi qua thổi lại, hít vào khoang mũi mát lạnh. Tôi quấn kín mít, hơn nửa khuôn mặt bị khăn quàng cổ che kín, chỉ để lộ đôi mắt và chóp mũi ửng đỏ. Thẩm Tu Viễn đút tay tôi vào túi áo khoác lông của anh ấy, lơ đễnh hỏi: “Anh thấy mẹ kéo em nói chuyện hồi lâu, hai người nói gì vậy?”
“Không có gì, chỉ hỏi em khi nào thì có con thôi.”
Tôi chớp mắt với anh ấy: “Ông xã, anh có ý định gì không?”
Thẩm Tu Viễn cười cười: “Muốn làm mẹ rồi à?”
Câu hỏi này thật khiến người ta ngượng ngùng. Tôi rụt cổ lại, hận không thể vùi mặt vào trong khăn quàng cổ. Anh ấy véo nhẹ tay tôi: “Chúng ta mới kết hôn, vẫn chưa tận hưởng đủ thế giới riêng của hai người, chưa vội có con đâu, hai năm nữa rồi hãy tính.”
“Ủa, em còn tưởng anh muốn có sớm chứ.” Tôi khúc khích cười: “Dù sao thì anh cũng hơn em năm tuổi mà.”
“Sao nào, nghi ngờ thể chất của anh à? Hả?” Anh ấy nhướng mày, khẽ cười: “Yên tâm đi, dù mười năm nữa anh vẫn có thể khiến em sinh con được.”
Mặt tôi đỏ bừng, thầm nghĩ mình vừa nói thừa rồi.