Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau Tết Nguyên đán, công việc dồn dập như núi lở.
Hiếm khi cuối tuần không phải làm thêm giờ, tôi cuộn mình trên giường ngủ cả buổi chiều, tỉnh dậy đã hơn bốn giờ. Tôi vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng ngủ, thấy cửa phòng làm việc đóng kín, bên trong thỉnh thoảng vọng ra tiếng nói chuyện.
“Đội trưởng Triệu, tôi không có ý định quay về đâu. Không chỉ vì mẹ tôi không đồng ý, mà còn có những lý do khác nữa. Anh có thể không biết, vợ tôi làm việc rất bận rộn, đôi khi ngày nghỉ cũng không thể nghỉ ngơi đàng hoàng. Bây giờ tôi có đủ thời gian để chăm sóc cô ấy, lo liệu mọi việc trong nhà. Nhưng một khi tôi quay trở lại với trạng thái làm việc như trước đây, có khi cả tháng chúng tôi cũng không gặp mặt được vài lần, tôi không muốn điều đó xảy ra.” Giọng anh ấy chân thành, cuối cùng còn bổ sung thêm một câu: “Thật xin lỗi, đã phụ lòng mong mỏi của anh rồi.”
Tôi dừng bước, hơi thở cũng trở nên chậm lại. Lồng n.g.ự.c như trống rỗng, cảm giác tê dại và ngứa ngáy lan khắp cơ thể theo từng mạch máu.
“Duyệt Duyệt, tối nay em muốn ăn gì?”
Lúc Thẩm Tu Viễn bước vào phòng ngủ, tôi đang ôm gối dựa vào đầu giường, tay cầm một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ sẫm.
Dường như anh ấy đã nhận ra điều gì đó, đi đến bên cạnh tôi ngồi xuống: “Sao lại lấy sổ tiết kiệm ra vậy?”
Tôi đặt gối xuống, mở sổ tiết kiệm ra cho anh ấy xem. Tiền trong nhà đều do tôi quản lý, thường ngày anh ấy không hỏi đến, nên khi nhìn thấy những con số trên đó, đồng tử anh ấy khẽ co lại.
Tôi cười nói: “Ông xã, lương em một năm ba trăm triệu, đàm phán hợp đồng còn có tiền thưởng, cuối năm cũng có cổ tức. Trừ việc mua xe là chi tiêu bốc đồng ra, những lúc khác căn bản không có khoản chi lớn nào, nên mấy năm nay cũng tiết kiệm được không ít tiền.”
Anh ấy hơi sững sờ: “Sao tự nhiên lại nói mấy chuyện này, có chuyện gì xảy ra à?”
Tôi kìm nén sự chua xót trong lòng, giả vờ nhẹ nhàng nói: “Ông xã, chúng ta có rất nhiều tiền tiết kiệm, sau này gặp phải chuyện khó khăn gì cũng không sợ, nuôi cả đội bóng đá cũng được. Nếu anh muốn quay lại đội cảnh sát hình sự, em sẽ xin lãnh đạo điều chuyển sang bộ phận tương đối nhẹ nhàng hơn, tuy thu nhập không bằng bây giờ nhưng có đủ thời gian chăm sóc gia đình. Sau này anh ra ngoài làm nhiệm vụ, em sẽ ở nhà đợi anh, chúng ta sẽ không phải xa nhau đâu.”
Cổ họng tôi như bị mắc một cục bông, không thể nhổ ra cũng không thể nuốt xuống, giọng nói trở nên khàn đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thẩm Tu Viễn hiểu ra: “Em nghe hết rồi à?”
Tôi buồn bã gật đầu: “Ông xã, thật ra em không muốn anh quay lại. Em sợ anh bị thương, sợ một ngày nào đó nhận được điện thoại của đồng nghiệp anh, báo tin anh đang nằm viện trong tình trạng thập tử nhất sinh. Nhưng em càng sợ anh sẽ hối tiếc, sợ em sẽ trở thành trở ngại của anh. Tuy em đã hứa với mẹ sẽ khuyên anh, nhưng em vẫn muốn tôn trọng ý nguyện của anh.”
Nói xong, tôi cúi đầu lặng lẽ rơi nước mắt.
Thẩm Tu Viễn thở dài một hơi nặng nề, ôm tôi vào lòng: “Đồ ngốc, đừng suy nghĩ lung tung, em không phải là trở ngại của anh đâu. Anh đưa ra quyết định như vậy là vì anh muốn duy trì cuộc sống hiện tại, muốn trở thành chỗ dựa của em, trở thành trụ cột của gia đình, đó là suy nghĩ từ tận đáy lòng anh.”
“Nhưng anh thích làm cảnh sát hình sự mà, em biết mà.”
“Thế còn em, em có thích công việc hiện tại không?” Thẩm Tu Viễn nâng mặt tôi lên, bình tĩnh nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng thường ngày hiếm hoi tràn đầy dịu dàng: “Duyệt Duyệt, nói thật đi, có thích hay không?”
Tôi thở dài: “Thích chứ, tuy thường xuyên bận rộn đến mức chân không chạm đất, nhưng rất có cảm giác thành tựu, lại còn kiếm được rất nhiều tiền, mua được nhiều thứ lắm…”
“Nếu thích thì cứ tiếp tục làm, đừng chuyển công tác.” Anh ấy khẽ cười: “Anh không muốn em vì anh mà từ bỏ công việc mình yêu thích. Ai quy định đàn ông mới có quyền chọn sự nghiệp, phụ nữ thì phải hy sinh chứ? Đó là tư tưởng cũ, quá bất công.”
“Nhưng anh có cam tâm không?” Tôi nhìn anh đầy mong đợi: “Em nghe Tiểu Chu nói là trước đây anh từng lập công lớn, tiền đồ rộng mở…”
Anh ấy khẽ mổ lên môi tôi, nhẹ giọng nói: “Đừng khuyên nữa, anh sẽ không quay đầu lại đâu. Bây giờ anh chỉ muốn ăn bám em thôi, em có cho anh ăn không?”
Mũi tôi cay cay, tôi ôm chặt lấy anh ấy khóc không thành tiếng: “Ông xã, sau này em nuôi anh.”