Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi khẽ động ngón tay.
Thôi vậy, để anh nắm tay một lát cũng được.
Lúc chọn xe, Tạ Tận chọn một chiếc siêu xe hai chỗ, không có ghế sau, nên đội quay phim cũng không thể theo được, chỉ gắn mấy chiếc camera cố định rồi rời đi.
Chỉ trong chớp mắt, khoang xe trở thành không gian riêng tư chỉ thuộc về tôi và Tạ Tận.
Tôi vẫn chưa biết phải đối diện với anh ấy thế nào, vừa lên xe đã quay mặt đi chỗ khác.
Tạ Tận hỏi tôi:
“Vẫn đến trung tâm thương mại hay tới trước đây nhé?”
Tôi đang giận, không đáp lời.
Tạ Tận nói:
“Không nói gì thì coi như đồng ý rồi đấy.”
Tôi miễn cưỡng gật đầu, bên tai liền vang lên tiếng cười khẽ của Tạ Tận.
Anh ấy nghiêng người, nhẹ nhàng xoay mặt tôi lại.
Tôi thật sự không thể chống đỡ nổi ánh mắt của Tạ Tận, dù đã từng đối diện với đôi mắt đào hoa chan chứa tình ý ấy vô số lần, nhưng mỗi lần như thế, mặt tôi vẫn đỏ lên.
Thông thường, ánh mắt thế này của Tạ Tận nghĩa là sắp hôn tôi.
Nhưng vẫn còn camera quay kìa! Tôi dùng ánh mắt lên án anh ấy.
Tạ Tận lại kéo dây an toàn bên cạnh, cúi người giúp tôi cài vào, khóe môi còn mang theo ý cười:
“Ngốc quá, chưa thắt dây an toàn.”
Còn đang trêu tôi nữa!
Tức quá, tôi giơ tay đ.ấ.m vào vai Tạ Tận một cái.
Tâm trạng Tạ Tận hoàn toàn không bị ảnh hưởng, anh ấy nhịp ngón tay theo điệu nhạc rồi bật loa.
Một khúc nhạc jazz quen thuộc đến không thể quen hơn vang lên.
“Autumn Leaves”, bản nhạc lần đầu tiên tôi gặp Tạ Tận.
5
Đến trung tâm thương mại, tôi vẫn chưa nguôi giận vì trò đùa dai của Tạ Tận.
Tôi âm thầm hạ quyết tâm, lần này nhất định phải trả đũa anh ấy cho ra trò.
Bình thường, tủ đồ của Tạ Tận chỉ có ba màu: đen, trắng và xám, anh ấy thích những kiểu dáng đơn giản.
Vậy nên, lần này tôi cố tình làm ngược lại, toàn chọn đồ màu mè sặc sỡ, họa tiết loè loẹt.
Thế nhưng phản ứng của Tạ Tận lại khiến tôi bất ngờ.
Anh ấy chẳng những không cáu, mà còn ngoan ngoãn nghe theo.
Tôi chọn gì anh ấy cũng mặc, không hề phàn nàn lấy một câu.
Tôi vừa đưa cho anh ấy một chiếc hoodie đỏ chót, anh ấy cũng không có phản ứng khó chịu, thậm chí còn đứng trước gương ngắm nghía.
Sau lưng chiếc áo có in hình SpongeBob, Tạ Tận cao mét tám lăm, mặc chiếc áo hoodie trẻ con thế này thật sự không hợp chút nào.
Đấy, thế mới đúng, phải mặc mấy bộ đồ xấu xí. Tôi cũng phải trêu lại Tạ Tận.
Tôi bước đến cạnh gương thử đồ, gật đầu đầy hài lòng:
“Hay là chọn cái này đi.”
Tạ Tận vòng tay ôm tôi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Đỏ với xanh, đúng kiểu đồ đôi đấy, không tệ.”
Nghe vậy, tôi cúi đầu nhìn lại, phát hiện mình đang mặc chiếc áo thun màu xanh.
Đáng ghét, lại bị chơi một vố!
Nhưng may là tôi đã có phòng bị từ trước.
Tôi nhanh chóng lấy áo khoác từ balo ra, kéo khóa lên tận cổ.
Tạ Tận thấy tôi phản đối mặc đồ đôi với anh ấy cũng không giận, giọng vẫn ôn hòa:
“Em thích thì mua cái này đi.”
Nói xong, Tạ Tận liền đi đến quầy thanh toán, tôi vội vàng chặn lại:
“Không được, quy định của chương trình là em phải trả tiền khi mua đồ cho anh.”
Tạ Tận chẳng hề bận tâm:
“Không sao, tiền của anh cũng là tiền của em mà.”
Quẹt xong thẻ, Tạ Tận kéo tôi ra khỏi cửa tiệm:
“Bây giờ đến lượt anh chọn đồ cho em.”
Ngay lập tức, trong lòng tôi vang lên tiếng chuông cảnh báo:
“Nói trước nhé, không được chọn đồ xấu cho em!”
Tạ Tận bật cười:
“Thế là em cũng biết mình chọn đồ rất xấu đúng không?”
Anh ấy véo nhẹ má tôi:
“Yên tâm, anh chọn cái chắc chắn hợp với em.”
Không ngờ rằng, Tạ Tận dẫn tôi thẳng đến một cửa hàng chuyên về lễ phục.
Vừa thấy Tạ Tận bước vào, nhân viên đã lập tức tiến lại:
“Chào anh Tạ, chiếc váy đã đến từ mấy hôm trước rồi ạ.”
“Ừ, để cô ấy thử đi.”
Tôi bị nhân viên dắt vào phòng thử đồ trong trạng thái mơ hồ, trong đầu toàn là dấu hỏi.
Chẳng phải đây là nhiệm vụ tạm thời của chương trình sao? Sao Tạ Tận lại có vẻ như đã chuẩn bị từ trước?
Nhân viên lấy chiếc váy từ tủ ra, giới thiệu cho tôi xem.
Tà váy có thiết kế bất đối xứng, được phối giữa lụa và voan trắng, xen giữa là những đóa hồng vải. Nhìn kỹ, trên những cánh hồng còn có vết cháy nhẹ, như thể vừa bước ra từ ngọn lửa tái sinh, mang theo vẻ đẹp ngạo nghễ và phóng khoáng.
Trong phòng thử chỉ có tôi và nhân viên, cô ấy vừa giúp tôi mặc chiếc váy phức tạp này vừa cảm thán:
“Anh Tạ thật sự rất có lòng với cô, cách đây hai tháng đã đến tiệm đặt váy cưới, còn bàn với nhà thiết kế suốt một thời gian mới chốt được bản này đấy.”
Tôi lập tức bắt được từ khóa:
“Cô nói… đây là váy cưới?”
Nhân viên gật đầu:
“Đúng vậy, tiệm chúng tôi chuyên làm váy cưới theo yêu cầu mà.”
Tôi sững người.
Tại sao Tạ Tận lại đặt váy cưới cho tôi? Anh ấy định cầu hôn sao?
Hôm chia tay, tôi trách anh ấy không biết thể hiện tình cảm, chẳng lẽ đây là cách bù đắp của anh ấy sao…