Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi chỉnh lại dáng vẻ, cố gắng không để lộ cảm xúc. Sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi bước ra khỏi phòng.
Tạ Tận đã đứng đợi sẵn bên ngoài, vừa thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng rực.
Tôi xoay một vòng tại chỗ:
“Thế nào?”
Tạ Tận nhanh chóng bước tới, thấp giọng nói:
“Rất đẹp, cực kỳ hợp với em.”
Nhân viên cũng ở bên cạnh vỗ tay:
“Anh Tạ và cô Bội đúng là trời sinh một cặp!”
Cô ấy còn quay sang hỏi anh quay phim:
“Anh thấy sao?”
Anh quay phim vác máy quay trên vai, rảnh một tay thì giơ ngón cái lên.
Nhân viên lại lấy máy ảnh ra, nói muốn chụp một bức ảnh kỷ niệm cho tôi và Tạ Tận.
Lợi dụng lúc tạo dáng, Tạ Tận lén tháo mic thu âm xuống, ghé sát tai tôi thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
“Bảo bối, đừng giận nữa, anh biết anh sai rồi.”
Tạ Tận rất hiếm khi nói lời dịu dàng, giọng lại còn cố tình hạ thấp, càng khiến người ta xao động.
Tôi cảm nhận rõ tai mình bắt đầu nóng ran.
Lợi dụng chiếc váy cưới che chắn, Tạ Tận tránh khỏi ống kính, lén đưa cho tôi một chiếc điện thoại.
Anh ấy giơ tay ra hiệu bên tai, đó là ám hiệu chỉ hai đứa mới hiểu:
“Liên lạc bí mật.”
So với trước kia, dạo này tôi lại gầy thêm một chút, vì thế váy cưới cần phải để lại cửa hàng chỉnh sửa lại.
Chụp ảnh, đo đạc, qua lại mấy lượt khiến mất không ít thời gian, tôi và Tạ Tận trở thành cặp hoàn thành nhiệm vụ muộn nhất.
Vừa thấy tôi, Lâm Đinh đã lập tức chạy tới:
“Tiểu Bội, mọi người chỉ còn chờ hai người ăn cơm thôi đấy.”
Cô ấy nhìn thấy bộ đồ ngốc nghếch mà Tạ Tận đang mặc, lại lộ ra vẻ kinh ngạc:
“Hai người đến cửa hàng đồ trẻ em à?”
Cô ta ngập ngừng một chút, dè dặt lên tiếng:
“Tiểu Bội, cậu và tiền bối Tạ vẫn chưa làm lành sao… sao cậu không mua đồ mới?”
Lời vừa dứt, bên kia Đàm Viên đã vang lên tiếng trầm trồ:
“Wow! Tiểu Bội mặc chiếc váy này thật đẹp!”
Hứa Khâm cũng gật đầu đồng tình:
“Tôi từng tiếp xúc với nhãn hiệu này khi đi catwalk, họ chỉ nhận đặt may riêng, bộ này đúng là rất hợp với khí chất của cô ấy.”
Tạ Tận ngay cả lúc khoe khoang cũng giữ vẻ ngầu ngầu, anh đang cầm điện thoại khoe ảnh chúng tôi chụp trong tiệm cho mọi người xem.
Nghe thấy lời khen, anh chỉ lãnh đạm gật đầu, như thể đang nói: “Có mắt nhìn đấy.”
Tôi giả vờ vô tội quay sang nói với Lâm Đinh:
“Đúng vậy, mua ở tiệm đồ trẻ em đó.”
Nhìn ra được, Lâm Đinh đã tức đến nghiến răng, cô ta gượng cười nói:
“Đã đủ người rồi, vậy ăn cơm thôi. Tiểu Bội lần sau đừng đến muộn nữa nhé.”
Tôi vui vẻ gật đầu, quay sang nói với Tạ Tận:
“Lần sau anh làm nhanh lên một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tạ Tận trừng mắt nhìn Lâm Đinh một cái.
Lâm Đinh lập tức giải thích:
“Tiền bối Tạ, em không có ý đó mà…”
Tạ Tận lạnh lùng:
“Cô có thể ngậm miệng lại rồi.”
Haha, cảm giác được hổ chống lưng thật sự rất tuyệt.
Cô ta không vui, vậy là tôi vui rồi.
Lâm Đinh ăn chưa được mấy miếng đã nói mình no rồi.
Để lại chúng tôi cười nói vui vẻ.
Ăn xong cơm tối, lịch trình hôm nay kết thúc. Nhưng vì vẫn còn quay tiếp, buổi tối mọi người đều phải ở lại trong nhà chung của chương trình.
Tôi trở về phòng, rửa mặt xong, đang định nằm không một lúc thì bỗng nhớ đến chiếc điện thoại Tạ Tận lén đưa cho tôi.
Điện thoại trông như mới mua, hình nền vẫn là mặc định, phần mềm cũng chỉ có vài cái cơ bản.
Tôi mở danh bạ, phát hiện bên trong chỉ có mỗi số của Tạ Tận, chú thích là “Chồng yêu”.
Đúng là đồ hoang tưởng.
Tôi lập tức đổi chú thích đó thành “Đồ ngốc”.
Nhìn như vậy, dễ chịu hơn nhiều.
Mấy phút trước, Tạ Tận đã nhắn một tin đến.
【Đồ ngốc】:Vợ ơi, nhớ em quá.
Tin nhắn ấy, kết hợp với chú thích này, trông cực kỳ buồn cười.
Tôi nhất thời mềm lòng, trả lời lại một tin.
【Thỏ Bỏ Rốt】:Có chuyện gì?
【Đồ ngốc】:Anh đang đứng trước cửa phòng em.
Vừa mở cửa ra, liền thấy một bó hồng khổng lồ.
Trên bó hoa còn kẹp một tấm thiệp: “Vợ ơi, anh sai rồi.”
Tôi nhìn Tạ Tận:
“Anh tưởng một bó hoa là mua chuộc được em à?”
Tạ Tận lại như biến ảo, lấy ra một chiếc chìa khóa xe:
“Còn có chiếc xe em thích nữa.”
Anh đặt chìa khóa vào tay tôi:
“Đi nào, chúng ta đi ngắm sao.”
7
Chiếc xe đó đỗ ngay trong hầm, là mẫu mui trần tôi đã thích từ lâu.
Tạ Tận còn đổi màu vỏ xe thành xanh nhạt, nhìn là nhớ đến ngày nắng đẹp.
Món quà xin lỗi này đúng là trúng tim đen tôi.
Tạ Tận mở định vị, tôi lái chiếc xe mới tới địa điểm mà anh đã chọn.
Xe chạy vun vút trên con đường ngoại ô vắng lặng, lướt qua đồng hoang và bầu trời đầy sao, khiến tôi có cảm giác như đang bỏ trốn cùng người yêu.
Đến đài quan sát trên núi, tầm nhìn bỗng mở rộng.
Ánh đèn le lói của thành phố lọt vào mắt, ngước lên là cả dải ngân hà không một gợn mây.
Tạ Tận nhìn tôi, giọng anh tràn đầy mong đợi hỏi: "Em thích không?" Giữa màn đêm bao phủ, gương mặt anh trở nên mơ hồ, khó nhận ra rõ từng nét, nhưng đôi mắt của anh thì không hề mờ nhạt mà trái lại, chúng sáng rực rỡ, như có một nguồn sáng đặc biệt. Trong ánh mắt ấy, không chỉ phản chiếu ánh đèn lung linh của nhân gian mà còn như chứa cả hình ảnh của tôi, khiến tôi cảm thấy gần gũi và ấm áp hơn bao giờ hết.