Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không lâu sau.
Lãnh đạo phòng nhân sự tìm đến tôi: “Phạm Khả Hinh, cô có chịu trách nhiệm cho việc tố cáo và bằng chứng của mình không?”
Tôi nghiêm túc gật đầu: “Lý Thục Duyệt lợi dụng chức vụ, dùng số tiền vượt mức ngân sách để tiếp khách, còn cho vào túi riêng không ít. Những video này chính là bằng chứng.”
Khi tôi bước ra khỏi phòng nhân sự, trưởng phòng cũng bước vào: “Khả Hinh, xin lỗi nhé. Những chuyện trước đây là tôi hiểu lầm cô rồi, tôi đã không phân biệt phải trái mà phê bình cô, cô đừng để bụng nhé.”
Tôi mỉm cười: “Làm gì có, năng lực làm việc của trưởng phòng là điều không cần nghi ngờ gì nữa, tôi còn mong là sau này sẽ được cô chỉ bảo nhiều hơn ấy chứ. Có điều, cái kính này đúng là nên thay rồi, thị lực không tốt lắm.”
Trưởng phòng nghe xong cũng mỉm cười.
Sau khi kết thúc chuyện điều tra sự việc, Lý Thục Duyệt bị thông báo phê bình toàn công ty, cô ta còn trở thành tấm gương xấu, bị công khai phê bình kiểm điểm tại hội nghị tổng kết cuối năm.
Ngoài ra, phòng nhân sự ở trụ sở chính của tập đoàn còn triển khai một đợt khảo sát ẩn danh.
Từ đó, phát hiện Phó Tổng giám đốc lợi dụng chức vụ để sắp xếp người nhà và bạn bè vào làm việc, tăng thêm rất nhiều những người ngồi ghế mà nhàn rỗi trong công ty. Bất kỳ ai trong số những người có ô dù đó đều kiêu căng hống hách, không coi quy định làm việc ra gì, còn không hợp tác với đồng nghiệp, dẫn đến hiệu suất làm việc của công ty thấp.
Sau khi bị thông báo, Lý Thục Duyệt ngoan ngoãn hơn hẳn, còn chiến dịch khuyến mãi lớn của tôi và các đồng nghiệp cũng đã bước vào giai đoạn cuối. Các hoạt động IP chủ đề offline và cửa hàng pop-up đã nhận được sự yêu thích và săn đón từ người tiêu dùng, tạo thành hiệu ứng đuôi dài. Mô hình bán hàng kết hợp online cũng nhận được đánh giá cao, doanh số phá vỡ kỷ lục của chiến dịch khuyến mãi lớn.
Khi đánh giá hiệu suất cuối năm, toàn công ty đã áp dụng phương pháp chấm điểm mới, đánh giá dân chủ trên thang 10 điểm, người dưới 6 điểm sẽ bị xem xét cho việc sa thải dựa trên tổng thể biểu hiện của người đó ở công ty.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngày biết kết quả, Lý Thục Duyệt quỳ ở cửa phòng nhân sự, vừa khóc lóc vừa kể lể: “Làm ơn đi mà, thằng con thứ hai của tôi vừa vào mẫu giáo, đang là lúc cần tiền nhất, bây giờ một người trung niên bị sa thải như tôi thì còn làm được việc gì nữa chứ? Mấy người không thể rộng lượng cho tôi một chút, cho tôi thêm một cơ hội nữa sao? Tôi đã làm việc bao nhiêu năm nay, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ! Tuy tôi có hơi tham lam, nhưng tôi vì gia đình cả mà! Ai mà chẳng là một người mẹ chứ, tôi cũng có nỗi khổ riêng mà!”
Dù Lý Thục Duyệt có kêu trời gọi đất thì cũng vô ích, có giấy trắng mực đen quy định rõ ràng.
Vì Lý Thục Duyệt mà Phó Tổng giám đốc cũng bị giáng chức.
Công ty kinh doanh quản lý có trật tự, mà mối quan hệ giữa các nhân viên còn tốt hơn.
“Bố ơi, Lý Thục Duyệt bị sa thải có đúng quy định không ạ? Đâu cần thiết vì con mà thẳng tay sa thải cô ta chứ?” Tôi sợ mình cũng mang tiếng là người có ô dù, nói với vẻ lo lắng.
“Con cứ yên tâm, không chỉ vì con đâu mà là Lý Thục Duyệt tự làm tự chịu. Trong quá trình điều tra, ngoài việc con tố cáo Lý Thục Duyệt bí mật biển thủ tài sản, còn có không ít đồng nghiệp từng làm việc với cô ta cũng đã đứng ra tố cáo. Ảnh hưởng của cô ta quá tồi tệ. Việc cô ta bị sa thải là do các lãnh đạo đã họp và quyết định.”
Nghe bố nói có nhiều người cũng căm ghét Lý Thục Duyệt như vậy thì tôi yên tâm rồi.
Một ngày cuối tuần, tôi chuẩn bị đi đạp xe với bạn ở ngoại ô.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn thì tôi gặp Lý Thục Duyệt.
Cô ta kéo tay tôi: “Khả Hinh, cô có thể tha cho tôi không? Tôi đã xin lỗi cô rồi mà, cô còn muốn tôi phải làm sao nữa? Cùng lắm thì cô cứ bảo Tổng giám đốc Phạm chuyển tôi sang bộ phận khác, sau này tôi sẽ không khiến cho cô bực mình nữa, được không? Chỉ cần không sa thải tôi là được, bất cứ điều gì tôi cũng chấp nhận! Khi cô mới vào công ty, dù gì cũng là tôi giới thiệu đồng nghiệp cho cô quen biết, dù gì cũng là tôi dẫn dắt cô vào nghề, cô không thể vong ân bội nghĩa như thế được! Mặc dù tôi đã làm tổn thương cô, nhưng cô cũng đâu có thiệt hại gì đâu!”