Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cảm thấy bi ai trước sự vô tri của Lý Thục Duyệt: “Phần lớn những tổn thương mà cô đã gây ra cho tôi là vô hình, nếu tôi không phải là một người có nội tâm vững vàng thì tôi sẽ bị tổn thương tâm lý trước sự bắt nạt và cô lập ở nơi làm việc của cô. Cô vào công ty nhiều năm rồi, cô tự đếm thử xem, cô đã khiến bao nhiêu đồng nghiệp phải nghỉ việc rồi? Cô đi đến bước đường này hoàn toàn là tự làm tự chịu. Tôi không thể giúp cô, và cũng không đời nào giúp cô. Tôi chưa bao giờ là cô, tài nguyên được nhận từ thân phận có thể là bậc thang để vượt qua khó khăn, nhưng không thể là gót giày giẫm đạp lên người khác để đi lên!”

 

Tôi chuẩn bị rời đi.

 

“Nếu cô không giúp tôi, hôm nay tôi sẽ cùng c.h.ế.t với cô!”

 

Dứt lời, Lý Thục Duyệt như một con sói đói, giơ cán d.a.o lên định ăn tươi nuốt sống tôi.

 

Tôi dùng sức đẩy chiếc xe đạp trong tay ra, nhờ vậy mới cản và né được nhát dao.

 

Lý Thục Duyệt điên cuồng đuổi theo tôi và vung vẩy lưỡi dao.

 

Tôi liên tục hét lên “Cứu mạng!”

 

Bỗng nhiên, Phó Tổng giám đốc xuất hiện, anh ta vừa hô hoán vừa lao đến: “Lý Thục Duyệt, cô có bị điên không? Tôi đã nói sẽ sắp xếp công việc mới cho cô rồi, đừng xúc động!”

 

Bị ngăn cản, Lý Thục Duyệt càng gầm thét dữ dội hơn: “Các người đều là lũ lừa đảo! Những gì mà tôi muốn vốn dĩ không nhiều, tại sao các người không ai chịu để tôi có được? Phạm Khả Hinh, cô có xuất thân tốt như vậy, tại sao còn phải đối đầu với tôt? Tại sao?”

 

Lý Thục Duyệt vẫn cầm d.a.o và tiếp tục lao đến.

 

Tôi giẫm phải bã kẹo cao su dưới đất, không cẩn thận mà bị vấp ngã.

 

Khi tôi cứ tưởng mình rơi vào cảnh thập tử nhất sinh thì Phó Tổng giám đốc Lý Thám đã nắm lấy tay Lý Thục Duyệt.

 

Lý Thục Duyệt dùng sức chống cự.

 

Cuối cùng, lưỡi d.a.o quay ngược lại, đ.â.m thẳng vào eo của Phó Tổng giám đốc.

 

Tôi theo bản năng mà ôm đầu.

 

Sau khi thấy m.á.u chảy ra, tôi lại theo bản năng mà hét lớn: “Anh chảy m.á.u rồi! Anh chảy m.á.u rồi! Xe cứu thương! Xe cứu thương!”

 

Tôi run rẩy lấy điện thoại trong túi xách ra, gọi cho 115.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người đi đường đứng xem cũng tốt bụng giúp đỡ gọi cảnh sát.

 

Lý Thục Duyệt nhìn thấy cảnh tượng này thì ngã quỵ xuống đất luôn rồi: “Anh họ, em xin lỗi! Em xin lỗi! Em thực sự không cố ý! Tại sao anh lại đến chặn em?”

 

“Sao lại thế này? Sao lại thế này?”

 

Lý Thục Duyệt nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm cán d.a.o của mình rồi ném văng nó đi thật xa như nổi điên vậy.

 

Chẳng bao lâu sau, xe cứu thương đã đến, mà cảnh sát cũng có mặt.

 

Dưới sự đồng hành của người nhà, tôi hợp tác với cảnh sát, hoàn thành việc lấy lời khai.

 

Bố cũng phái người đến bệnh viện thăm Phó Tổng giám đốc.

 

Lý Thục Duyệt cuối cùng cũng tỉnh ngộ, nhưng cô ta đã phạm tội cố ý gây thương tích, khiến Phó Tổng giám đốc bị tổn thương ở thận. Cuối cùng, Lý Thục Duyệt bị kết án một năm tù.

 

Gia đình của Phó Tổng giám đốc Lý Thám không thể tha thứ cho Lý Thục Duyệt, cô ta bị tống cổ ra khỏi nhà.

 

Tôi quay lại công ty, hoàn thành một chiến dịch nữa thì nghỉ việc: “Khả Hinh, sao cậu lại muốn đi vậy? Tất cả mọi người thật lòng nể phục năng lực sáng tạo và thực lực marketing của cậu, không ai dám nói cậu là người có ô dù cả!” Lâm Cẩm Ngọc ôm chầm lấy tôi, khó lòng rời đi: “Nếu cậu đi rồi thì tôi ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì, cậu đi thì tôi cũng đi!”

 

Tôi nhìn cô ấy, mỉm cười: “Nói thật hả? Vậy hay là chúng ta tự khởi nghiệp?”

 

“Vốn dĩ chuyện đến đây làm việc là do người nhà ép tôi, tôi cũng không có bất kỳ kỳ vọng nào cho nó, nhưng giờ nghĩ lại cũng chẳng lỗ gì, ít nhất thì cũng đã quen được người bạn như cậu!”

 

Nhiều năm sau đó.

 

Tôi và Lâm Cẩm Ngọc thực sự lại làm việc với nhau.

 

Chúng tôi cùng nhau thành lập một studio chuyên phân phối hàng hóa từ chợ đầu mối.

 

Sau khi thành công, chúng tôi lại thành lập một studio thiết kế độc quyền thời trang nữ, thu hút thêm nhiều người cùng chí hướng.

 

Chúng tôi luôn tin rằng số phận nằm trong tay mình.

 

(Hết)