Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo, Khải Nam và Linh Nhã sống trong sự căng thẳng tột độ. Khải Nam gần như không về nhà, anh ta bận rộn giải quyết những rắc rối ở công ty. Các bài báo về tình hình tài chính của Khải Nam Holdings liên tục xuất hiện, gây ra làn sóng hoang mang trong giới đầu tư. Cổ phiếu của công ty liên tục giảm giá, và một số đối tác lớn đã bắt đầu rút vốn.

 

Linh Nhã thì vật vờ ở nhà, khuôn mặt cô ta tái mét, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cô ta liên tục gọi điện cho Khải Nam, nhưng anh ta dường như không còn quan tâm đến cô ta nữa. Màn kịch của tôi đã phát huy tác dụng. Tôi đã gieo rắc hạt giống nghi ngờ và sợ hãi vào trong tâm trí họ, và bây giờ, chúng đang nảy mầm và phát triển.

 

Trong khi Khải Nam và Linh Nhã đang chìm trong tuyệt vọng, tôi lại nhận được những sự ủng hộ bất ngờ. Bà Trần, mẹ chồng tôi, đã gọi điện cho tôi. Bà là một người phụ nữ truyền thống, rất coi trọng gia đình và danh dự. Bà luôn yêu quý tôi như con gái ruột, và bà cũng đã biết về những mối quan hệ ngoài luồng của Khải Nam từ lâu.

 

"Lan Vy, con có khỏe không?" Giọng bà trầm buồn. "Mẹ xin lỗi vì đã không thể làm gì để ngăn cản thằng Khải. Mẹ thật sự xấu hổ vì nó." "Mẹ đừng nói vậy ạ," tôi đáp. "Chuyện này không phải lỗi của mẹ." "Con bé Linh Nhã đó, nó là ai?" Bà hỏi, giọng đầy vẻ khinh miệt. "Nó dám phá hoại gia đình người khác sao?"

 

Tôi kể cho bà nghe một phần sự thật về Linh Nhã, về những tham vọng và thủ đoạn của cô ta. Bà Trần lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại thở dài. "Đúng là đồ hồ ly tinh!" Bà giận dữ. "Mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận nó làm con dâu. Con cứ yên tâm, mẹ sẽ đứng về phía con."

 

Lời nói của mẹ chồng tôi là một nguồn động viên lớn. Tôi biết, bà luôn là người thẳng thắn và công bằng. Sự ủng hộ của bà sẽ khiến Khải Nam không thể dễ dàng đối phó với tôi. Bà có tiếng nói trong gia đình, và bà cũng có ảnh hưởng nhất định trong giới kinh doanh. Đây là một đồng minh mạnh mẽ mà tôi không hề dự đoán trước.

 

Không chỉ có mẹ chồng, tôi còn nhận được sự liên hệ từ một vài người bạn thân của Khải Nam. Họ là những người đã từng chứng kiến sự thay đổi của Khải Nam, từ một người đàn ông hiền lành trở nên tham lam và ích kỷ. Họ cũng đã biết về những việc làm mờ ám của anh ta trong công ty, nhưng họ không dám lên tiếng vì sợ bị liên lụy.

 

"Lan Vy, chúng tớ rất xin lỗi vì đã không thể làm gì giúp cậu," một người bạn tên Hùng nói qua điện thoại. "Khải Nam đã thay đổi quá nhiều. Cậu ấy không còn là người mà chúng tớ từng biết nữa." "Không sao đâu anh Hùng," tôi nói. "Em hiểu mà. Bây giờ, em chỉ muốn mọi chuyện được giải quyết một cách công bằng."

 

"Chúng tớ sẽ ủng hộ cậu." Anh Hùng nói. "Nếu cậu cần bất cứ sự giúp đỡ nào, đừng ngần ngại nói với chúng tớ. Chúng tớ sẽ làm mọi cách để giúp cậu." Tôi cảm ơn anh Hùng và những người bạn khác. Tôi biết, họ không thể can thiệp trực tiếp vào chuyện của tôi, nhưng sự ủng hộ tinh thần của họ là rất quan trọng.

 

Nó cho tôi thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu. Tôi không đơn độc trong cuộc chiến này. Tôi có những người thân yêu, những người bạn tốt luôn đứng về phía tôi. Đó là điều quý giá nhất mà tôi có được. Tôi không phải là kiểu phụ nữ yếu đuối, ngồi khóc chờ chồng quay về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi chỉ muốn làm người phụ nữ dứt khoát, đủ mạnh để khiến kẻ phản bội hối hận ngay tại chỗ. Và tôi đang làm điều đó, từng bước một, với sự hỗ trợ từ những đồng minh bất ngờ. Tôi biết, Khải Nam và Linh Nhã đang cảm thấy bị cô lập, bị xa lánh. Đó là một phần trong kế hoạch của tôi.

 

Tôi muốn họ phải nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, bị ruồng bỏ. Tôi muốn họ phải hiểu rằng, sự phản bội của họ không chỉ ảnh hưởng đến tôi, mà còn ảnh hưởng đến rất nhiều người khác. Nó sẽ không chỉ là một vết sẹo trong cuộc đời tôi, mà còn là một vết sẹo trong cuộc đời của họ.

 

Buổi tối hôm đó, Khải Nam trở về nhà. Anh ta trông tiều tụy hơn bao giờ hết, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt hốc hác. Anh ta không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ bước vào phòng khách. Linh Nhã ngồi đó, cô ta cũng không nói gì, chỉ cúi gằm mặt. Không khí trong nhà nặng nề đến nghẹt thở.

 

Tôi bước vào phòng khách, nhìn thẳng vào Khải Nam. "Anh đã gọi điện cho mẹ rồi đúng không?" Tôi hỏi. Khải Nam giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lộ rõ sự sợ hãi. "Em… em nói gì vậy?" "Mẹ đã gọi điện cho em," tôi nói. "Mẹ nói mẹ rất thất vọng về anh. Mẹ cũng nói mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận Linh Nhã làm con dâu."

 

Khải Nam tái mặt. Anh ta không ngờ rằng mẹ mình lại biết chuyện và lại đứng về phía tôi. "Mẹ… mẹ nói vậy sao?" "Đúng vậy." Tôi nói. "Anh đã làm mẹ thất vọng quá nhiều rồi, Khải Nam. Anh đã làm mất mặt gia đình, làm mất mặt chính anh." Linh Nhã bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta đầy vẻ oán hận.

 

"Bà Trần, bà đừng nói những lời đó! Anh Nam không có lỗi!" Tôi nhìn Linh Nhã, ánh mắt tôi sắc lạnh: "Cô Linh Nhã, cô vẫn còn dám lên tiếng sao? Cô có biết, mẹ chồng tôi không hề ưa cô không? Bà ấy coi cô là một kẻ phá hoại gia đình. Cô nghĩ cô có thể sống yên ổn trong ngôi nhà này sao?"

 

Linh Nhã cứng họng, không nói được lời nào. Khải Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta, cố gắng trấn an. "Lan Vy, em đừng làm khó Linh Nhã nữa. Chuyện của chúng ta, chúng ta sẽ tự giải quyết." "Giải quyết?" Tôi cười lạnh. "Anh nghĩ còn gì để giải quyết sao? Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi. Anh đã chọn con đường của mình, và tôi cũng vậy."

 

"Ngày mai, luật sư của tôi sẽ liên hệ với anh để làm thủ tục ly hôn. Tôi muốn anh ký vào đơn ly hôn ngay lập tức. Và tôi cũng muốn anh trả lại tất cả những gì thuộc về tôi, bao gồm cả cổ phần trong Khải Nam Holdings." Khải Nam sững sờ. Anh ta không ngờ rằng tôi lại quyết đoán đến vậy.

 

Anh ta cứ nghĩ tôi sẽ kéo dài thời gian, sẽ cố gắng níu kéo. "Em… em nói gì vậy?" anh ta lắp bắp. "Em muốn ly hôn sao?" "Đúng vậy." Tôi nói. "Tôi không muốn sống với một người đàn ông phản bội và dối trá như anh nữa. Anh không xứng đáng với tôi." Tôi quay lưng lại, bước ra khỏi phòng khách.

 

Để lại Khải Nam và Linh Nhã chìm trong sự hoang mang và tuyệt vọng. Tôi không cảm thấy vui sướng, cũng không cảm thấy hả hê. Tôi chỉ cảm thấy một sự thanh thản. Cuối cùng, tôi cũng đã giải thoát được chính mình khỏi gánh nặng này. Tôi đã giành được sự ủng hộ từ những đồng minh quan trọng, và bây giờ, tôi sẽ kết thúc mọi chuyện một cách dứt khoát.