Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Khải Nam và Linh Nhã ngồi trong phòng khách, khuôn mặt họ tái mét, đôi mắt thâm quầng. Họ đã thức trắng đêm để bàn bạc, nhưng dường như không tìm ra được giải pháp nào. Tôi thì vẫn điềm nhiên, chuẩn bị bữa sáng như mọi ngày, không một lời nói, không một ánh mắt.
Đúng 9 giờ sáng, chuông cửa vang lên. Đó là ông Trần Quang Minh, luật sư của tôi. Ông bước vào với phong thái điềm đạm, trên tay cầm một chiếc cặp da. Khải Nam và Linh Nhã giật mình, ánh mắt họ đầy vẻ sợ hãi. Họ biết, ván bài cuối cùng đã đến lúc phải lật ngửa. "Chào ông Khải Nam, cô Linh Nhã." Ông Minh nói, giọng điệu lịch sự nhưng đầy quyền uy.
"Tôi đến đây theo yêu cầu của thân chủ tôi, cô Lan Vy, để giải quyết vấn đề ly hôn và phân chia tài sản." Khải Nam đứng dậy, cố gắng giữ bình tĩnh. "Luật sư Minh, ông có vẻ hơi vội vàng. Chuyện này chúng tôi có thể tự giải quyết." "Xin lỗi ông Khải Nam," ông Minh nói, "Nhưng thân chủ của tôi không muốn kéo dài thêm nữa. Cô ấy muốn mọi chuyện được giải quyết dứt khoát."
Ông Minh mở chiếc cặp da, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp. "Đây là đơn ly hôn, đã được cô Lan Vy ký. Và đây là bản kê khai tài sản chung, cùng với yêu cầu phân chia tài sản của cô ấy." Khải Nam nhìn vào tập hồ sơ, sắc mặt anh ta trắng bệch. "Cái gì? Cô ấy đòi chia tài sản sao? Cô ấy có quyền gì?"
"Ông Khải Nam, ông quên rồi sao?" Ông Minh nói, giọng điệu lạnh lùng. "Cô Lan Vy là vợ hợp pháp của ông, và cô ấy có quyền được hưởng một nửa tài sản chung. Hơn nữa, cô ấy cũng là cổ đông lớn trong Khải Nam Holdings, và cô ấy có quyền được hưởng lợi nhuận từ các dự án mà cô ấy đã đầu tư." Khải Nam cứng họng, không nói được lời nào.
Linh Nhã bỗng nhiên bước tới, giọng cô ta đầy vẻ tức giận: "Ông luật sư, ông đừng hù dọa chúng tôi! Anh Nam không có lỗi gì cả! Bà Trần mới là người có lỗi! Bà ấy đã vu khống anh Nam!" Ông Minh nhìn Linh Nhã, ánh mắt ông đầy vẻ khinh miệt. "Cô Linh Nhã, tôi không có ý định tranh cãi với cô. Tôi chỉ làm việc theo pháp luật."
"Và nếu cô muốn nói về lỗi lầm, thì tôi nghĩ cô nên xem lại bản thân mình trước. Cô là người đã phá hoại gia đình người khác, và cô sẽ phải trả giá cho những gì cô đã làm." Linh Nhã tái mặt, không nói được lời nào. Khải Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y Linh Nhã, cố gắng trấn an cô ta. "Luật sư Minh, chúng ta có thể thương lượng được không? Tôi không muốn mọi chuyện đi quá xa."
"Thương lượng?" Ông Minh cười khẩy. "Ông Khải Nam, ông nghĩ ông còn có gì để thương lượng sao? Thân chủ của tôi đã nắm trong tay tất cả các bằng chứng về những hành vi tài chính mờ ám của ông, và những bằng chứng về mối quan hệ bất chính của ông với cô Linh Nhã. Nếu ông không đồng ý với yêu cầu của cô Lan Vy, chúng tôi sẽ công khai tất cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khải Nam sững sờ. Anh ta không ngờ rằng tôi lại có thể thu thập được nhiều bằng chứng đến vậy. "Em… em đã làm gì vậy, Lan Vy?" anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. "Anh không ngờ em lại độc ác đến vậy." "Độc ác?" Tôi lặp lại, giọng điệu lạnh lùng.
"Anh đã phản bội tôi, dối trá tôi, và bây giờ anh dám nói tôi độc ác sao? Anh đã tự tay phá hoại mọi thứ của mình, Khải Nam. Tôi chỉ đơn giản là vạch trần sự thật. Đó không phải là độc ác, đó là công bằng." Linh Nhã bỗng nhiên quỳ xuống, ôm bụng, khuôn mặt cô ta đầy vẻ đau đớn. "Trời ơi! Bụng tôi đau quá! Anh Nam! Cứu em với!"
Khải Nam hoảng hốt đỡ lấy Linh Nhã, ánh mắt anh ta đầy vẻ lo lắng. "Linh Nhã! Em sao vậy? Em có sao không?" Tôi nhìn Linh Nhã, ánh mắt tôi không một chút thương cảm. Tôi biết, đây lại là một màn kịch nữa của cô ta. "Cô Linh Nhã, cô không cần phải diễn kịch đâu." Tôi nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi. Cô không thể thay đổi sự thật bằng những trò diễn này đâu." Linh Nhã ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta đầy vẻ oán hận: "Bà Trần, bà là đồ ác độc! Bà sẽ phải trả giá cho những gì bà đã làm!" "Trả giá?" Tôi cười lạnh. "Cô nghĩ cô có thể làm gì tôi sao? Cô đã lầm rồi. Tôi không sợ cô."
Ông Minh bước tới, đặt tập hồ sơ trước mặt Khải Nam. "Ông Khải Nam, ông có hai lựa chọn. Một là ông ký vào đơn ly hôn và đồng ý với yêu cầu phân chia tài sản của cô Lan Vy. Hai là chúng tôi sẽ đưa tất cả các bằng chứng ra tòa, và ông sẽ phải đối mặt với một vụ kiện kéo dài và tốn kém, cùng với những hậu quả pháp lý nghiêm trọng."
Khải Nam nhìn vào tập hồ sơ, rồi nhìn sang Linh Nhã đang ôm bụng quằn quại. Anh ta biết, mình không còn đường lui. Anh ta đã bị tôi dồn vào đường cùng. Anh ta đã mất tất cả: danh tiếng, sự nghiệp, và cả tình yêu giả tạo của Linh Nhã. Anh ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận thất bại.
Với đôi tay run rẩy, Khải Nam cầm bút lên và ký vào đơn ly hôn. Anh ta ký một cách miễn cưỡng, như thể mỗi nét bút là một nhát d.a.o đ.â.m vào chính mình. Linh Nhã nhìn anh ta, ánh mắt cô ta đầy vẻ tuyệt vọng và giận dữ. Cô ta biết, mình đã thua. Cô ta đã mất tất cả.
Tôi nhìn Khải Nam và Linh Nhã, ánh mắt tôi không còn chút cảm xúc nào. Họ đã phải trả giá cho sự phản bội của mình, một cái giá rất đắt. Đây là cái kết xứng đáng cho những kẻ đã gieo rắc sự dối trá và nỗi đau. Tôi không cảm thấy hả hê, chỉ cảm thấy một sự thanh thản. Mọi thứ đã kết thúc.
Tôi đã làm được điều mình muốn: khiến kẻ phản bội hối hận ngay tại chỗ. Cái tát cuối cùng này không phải là một cái tát vào mặt, mà là một cái tát vào cuộc đời họ, một cái tát khiến họ không thể nào gượng dậy được. Tôi đã chiến thắng. Và đây là chiến thắng của công lý, của sự thật.