Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Từ đầu đến cuối, mẫu thân Phó Nghiễn không bước ra khỏi cửa phòng một bước. Cha Phó Nghiễn như thể đã bị câm điếc, co rút vào một góc như con chim cút. Phó Nghiễn siết chặt nắm đấm, thì thầm mắng Phó Dung;

“Dung Nhi, đủ rồi!”

Phó Dung tức giận quay đầu đi;

“Ca ca, tất cả những gì ta làm đều là vì tốt cho huynh thôi!”

Móng tay ta cắm sâu vào lòng bàn tay, vị tanh ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi.

Lúc này, mắt ta đau rát đến mức không thể rơi một giọt nước mắt nào.

Ta nhìn vào nửa chiếc túi hương đã cháy đen, cảm thấy trái tim mình cũng như đã trở thành tro tàn.

Ta loạng choạng bước ra khỏi nhà Phó Nghiễn.

Phó Nghiễn giậm chân một cái, không màng đến sự ngăn cản của Phó Dung, chạy về phía ta.

“Cẩm Tú, nàng nghe ta nói.”

Chàng mạnh mẽ nắm lấy vai ta, ánh mắt vẫn đầy tình cảm như nước;

“Cẩm Tú, nàng đợi ta thêm năm năm nữa được không? Đợi ta đứng vững, cưới nàng làm bình thê, được không?”

Ta nhìn chằm chằm vào hắn, rất khó để liên tưởng người trước mắt với chàng trai nhiệt huyết và chân thành trong ký ức của ta.

“Ngươi muốn cưới ta làm bình thê ? Quận chúa có đồng ý không?”

Phó Nghiễn mím chặt môi, sau đó gật đầu mạnh;

“Ta sẽ xin Quận chúa đồng ý. Quận chúa tuy được nuông chiều, nhưng là một cô gái tốt, hiền lành.Nàng chỉ cần thể hiện tốt trước mặt Quận chúa, làm cho nàng ấy biết nàng hiền thục và hiểu chuyện, cố gắng để nàng yêu thích. Những chuyện khác, ta sẽ lo.”

Ta nghiêm túc nhìn Phó Nghiễn, khẽ hỏi chàng;

“Phó Nghiễn, ngươi có biết bình thê là gì không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Phó Nghiễn ngẩn người, không thoải mái cúi mắt xuống;

“Ta biết, Quận chúa là nhi nữ của một gia đình cao quý, rất khó có thể đồng ý để người khác làm bình thê.”

“Nhưng không sao đâu, nàng có thể bắt đầu từ kế thiếp.”

“Chỉ cần chúng ta cùng nhau cố gắng, sớm muộn gì cũng có thể đạt được nguyện vọng.”

Thực ra ta muốn nói, cái gọi là bình thê, cũng chỉ là một kế thiếp mà thôi. Nhưng không ngờ, Phó Nghiễn lại trực tiếp muốn ta làm thiếp.

Hận ý như dây leo trong lòng ta mọc rễ, quấn lấy những lời thề bị phản bội, bị nghiền nát.

Ta khẽ mỉm cười với Phó Nghiễn;

“Được, ta đợi ngươi.”

Phó Nghiễn ngạc nhiên, vui mừng lan tỏa trong mắt chàng.

“Cẩm Tú, thật tốt quá! Ta biết mà, nàng là cô gái hiền lành và tốt nhất!”

Phó Nghiễn cẩn thận liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai, mới lấy trong n.g.ự.c ra một túi tiền nhét vào tay ta.

“Đây là năm mươi lượng bạc, nàng nhận đi. Nàng yên tâm, từ nay về sau, ta sẽ không để nàng phải chịu khổ nữa.”

Nói xong, chàng vội vàng chạy đi, như sợ ta từ chối.

Ta nắm chặt túi bạc còn ấm, không hề do dự bỏ vào trong ngực.

Những gì gia đình Phó Nghiễn nợ ta, những gì Phó Nghiễn nợ ta, sao có thể chỉ đổi được bằng năm mươi lượng bạc?

Mười năm đính ước, Phó Nghiễn chưa bao giờ hiểu ta.

Cha ta từng nói ta có phản xạ ngược, có thù tất báo. Tình yêu khiến sống, căm hận khiến chết.

Cha ta còn nói ta lòng dạ hẹp hòi, mắt thấy vi phạm là sẽ trả thù. Khi chết, ông lo ta sẽ lạc lối.

Những năm qua, vì yên lòng phụ mẫu, ta đã cố gắng đóng vai cô gái dịu dàng như nước, an tĩnh.

Nhưng bây giờ, ta không muốn tiếp tục đóng vai ấy nữa.