Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

Khi quay trở lại trong nhà, mẹ đã nấu xong cơm canh. Một đĩa rau muối, hai cái bánh ngô đã ngả vàng, cùng hai bát cháo loãng.

Bát cháo ấy, loãng đến mức có thể soi thấy bóng người trong đó.

Bà đẩy hai cái bánh ngô về phía ta, gương mặt đầy vẻ yêu thương:

“Con ăn đi, mẹ già rồi, ăn uống không ngon miệng nữa.”

“Mới chớp mắt, con gái mẹ – Cẩm Tú – đã mười tám tuổi rồi, sắp sửa lấy chồng rồi đó.”

Ta cúi đầu nhìn bữa cơm đạm bạc, nhớ lại hai đĩa điểm tâm đã tỉ mỉ làm từ sáng, chẳng còn chút cảm giác muốn ăn gì nữa. Mà hai đĩa điểm tâm ấy, là mẹ bảo ta làm.

Bà nói ta phải hiền thục, phải hiểu chuyện, phải hiếu thảo. Phải tốt với cha mẹ chồng, tốt với em chồng, tốt với phu quân. Có như vậy, sau này họ mới tốt lại với ta.

Có lẽ… mẹ đã sai rồi.

Ta móc ra số bạc mà Phó Nghiễn đưa cho, đập mạnh lên bàn, mắt hoe đỏ mà lớn tiếng nói:

“Mẫu thân, con có tiền rồi! Đi thôi, con dẫn người lên tửu lâu ăn một bữa ra trò!”

“Gọi hết luôn nào: vịt tám món, thịt anh đào, cá hấp giăm bông, gọi hết cho con!"

Mẫu thân đổ hết bạc trong túi ra, mắt tròn xoe ngạc nhiên:“Lạy trời, sao mà nhiều bạc thế này?! Cẩm Tú, con lấy ở đâu ra vậy?!”

“Phó Nghiễn cho con.”

Mẫu thân mừng đến mức không kìm được, đứng bật dậy, miệng liên tục niệm Phật:

“Ta không nhìn lầm, Phó Nghiễn đứa nhỏ này  là người tốt.”

“Chỗ bạc này ta sẽ dành dụm lại, hết thảy để làm của hồi môn cho con.”

Vừa nhắc đến hai chữ “hồi môn”, ánh mắt  liền sáng rực, trên khuôn mặt mẫu thân vàng vọt gầy gò ấy bỗng bừng lên một vẻ rạng rỡ hiếm thấy.

“Cẩm Tú, con lại đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà cẩn thận ôm ra một cái hộp gỗ từ chiếc rương gỗ lim ở đầu giường.

Bên trong, là một hộp đầy những mảnh bạc vụn.

“Đây là số tiền mà mấy năm qua ta tiết kiệm từng chút từng chút một, tổng cộng có năm mươi tám lượng.”

“Đợi khi con thành thân, tất cả sẽ làm bạc đáy rương cho con.”

“Dù Phó gia là người tốt, thì con gái của mẹ – Cẩm Tú – cũng đâu có kém cạnh ai. Của hồi môn là thể diện của con gái, mẹ nhất định phải giữ thể diện cho con thật đầy đủ!”

Năm mươi tám lượng bạc.

Hồi trước con gái nhà họ Trương gả đi, chỉ có ba mươi lượng bạc làm của hồi môn, đã được coi là nhất xóm rồi.

Nhà họ Trương làm nghề mổ heo, thu nhập dồi dào, tính ra là một trong những nhà khá giả nhất trong hẻm.

Còn mẫu thân ta, chỉ là một góa phụ sống bằng nghề thêu thùa.

Từng ấy năm qua, bà chưa từng sắm sửa lấy một bộ y phục hay món trang sức nào cho mình.

Bà thậm chí quanh năm suốt tháng cũng không dám ăn lấy một quả trứng gà.

Hai chữ “thoái hôn” cứ luẩn quẩn nơi đầu lưỡi, xoay tới xoay lui, nhưng ta mãi vẫn không thể nào thốt ra nổi.

Ta há miệng, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc. Dáng vẻ thất thần của ta cuối cùng cũng khiến mẹ nhận ra có điều gì không ổn.

“Sao vậy con, có phải cãi nhau với Phó Nghiễn rồi không?”

Ta nhắm mắt lại, buông xuôi hết thảy, giọng nói như thể đã vỡ tan:

"Mẫu thân, Phó Nghiễn đã hủy hôn với con rồi.”

“Quận chúa để ý đến hắn, muốn cưới hắn ta làm phò mã.”

“Chỗ bạc năm mươi lượng này, là sính lễ bồi thường mà hắn đưa cho con.”