Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Đại Vĩ có một điểm yếu c.h.ế.t người – sĩ diện.

 

Ông ta có một kẻ địch trong công ty, cái gì cũng phải so bì: so hiệu suất, so thành tích học tập con cái, so lễ cưới, thậm chí so cả xem ai được làm ông trước.

 

Con trai đối phương vừa tổ chức đám cưới ở khách sạn sang trọng nhất thành phố cách đây nửa năm.

 

Lâm Đại Vĩ tất nhiên không chịu thua. Khi chuyện con trai với Từ Đình ổn thỏa, ông ta liền gửi thiệp mời cho đồng nghiệp và cả đối thủ, khoe khoang về học vấn và công việc tốt của Từ Đình.

 

Nếu giờ hủy hôn, ông ta sẽ bị đối thủ cười vào mặt đến chết.

 

“Không được, chuyện hôn nhân sao có thể nói thay đổi là thay đổi, tôi phải đi gặp mẹ của Từ Đình nói chuyện cho rõ ràng!”

 

Nói xong, Lâm Đại Vĩ tức giận cầm chìa khóa xe phóng đi.

 

Tôi và con trai thong thả đi theo sau.

 

Tới nhà Từ Đình, thông gia đang nấu canh gà.

 

Lâm Đại Vĩ vừa bước vào đã lên tiếng trách móc bà thông gia làm việc không đàng hoàng.

 

“Chị à, lúc đầu hai bên đã bàn bạc, chị nói 100 nghìn là con số đẹp, mười phân vẹn mười.”

 

“Giờ thiệp mời đã phát cho bà con bạn bè, chị lại bất ngờ tăng giá, rốt cuộc là gả con hay bán con vậy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà thông gia cười nhạt, bưng bát canh đặt trước mặt Từ Đình, sau đó đắc ý xoa bụng cô.

 

“Hồi đó chỉ có Từ Đình gả đi, nên tôi chỉ lấy 100 nghìn. Giờ con bé mang thai song sinh, tôi tăng thêm 400 nghìn để bảo đảm tương lai cho hai đứa nhỏ, vậy cũng quá đáng sao?”

 

Lâm Đại Vĩ khựng lại vài giây, rồi mặt mày rạng rỡ.

 

“Thật mang thai song sinh? Mọi người không gạt tôi đấy chứ?”

 

Từ Đình mỉm cười châm chọc, lấy giấy siêu âm từ trong túi ra.

 

Lâm Đại Vĩ nhìn tờ giấy mỏng manh ấy, vui mừng đến mức đập tay lên đầu con trai.

 

“Không hổ là con trai của Lâm Đại Vĩ, một phát là hai đứa! Để xem thằng hói Hứa Thông lấy gì so với tôi!”

 

“Ba, ba đừng vội ganh đua với chú Hứa, con còn chưa chắc đã cưới được vợ đây này.”

 

Con trai liếc mắt ra hiệu cho ông ta.

 

Lâm Đại Vĩ bật cười ha hả, lấy ra một thẻ ngân hàng từ ví, nói bên trong có sẵn 500 nghìn.

 

Tôi lập tức ra hiệu cho bà thông gia mau nhận lấy tiền. [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

 

“Ba đúng là cao tay thật, 500 nghìn mà nói có là có, như thể chuẩn bị sẵn từ trước rồi vậy!”

 

Con trai ôm lấy Từ Đình, thì thầm.