Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đại Vĩ cười gượng, nói tiền này vốn định dùng cho việc khác.
Nhưng tôi thừa hiểu, số tiền đó là để dành cho tiểu tam.
Tiểu tam tên là Lý Miễu Miễu, một nữ sinh đại học.
Lâm Đại Vĩ vì thuận tiện hẹn hò đã thuê nhà gần trường cho cô ta.
Giờ cô ta mang thai, lập tức giục ông ta mua nhà.
Khoản 500 nghìn đó chính là tiền đặt cọc mua nhà.
Giờ chúng tôi lừa lấy được, Lý Miễu Miễu chắc chắn không để yên.
Quả nhiên, nửa đêm hôm đó, điện thoại của Lâm Đại Vĩ reo liên tục.
Tôi giả vờ ngủ say, thật ra đang rình nghe trộm cuộc nói chuyện.
Ngoài ban công, Lâm Đại Vĩ dáng vẻ như thằng cháu ngoan đang bị mắng, nghe Lý Miễu Miễu chất vấn.
“Anh Đại Vĩ, chẳng phải anh hứa sẽ dùng tiền mua nhà mới cho em và con sao?”
“Em đã khoe với các chị em rồi, giờ anh lật lọng thì em biết phải làm sao?”
“Chẳng lẽ anh không thương em với con à? Nếu vậy thì em phá thai luôn, khỏi phải để đứa trẻ sinh ra chịu khổ.”
Có con khi đã già là minh chứng cho phong độ đàn ông.
Tất nhiên Lâm Đại Vĩ không nỡ bỏ đứa con chưa ra đời này.
Ông ta vội vàng dỗ dành: “Miễu Miễu à, em yên tâm, anh hứa mua nhà thì chắc chắn sẽ mua.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lý Miễu Miễu không phải dạng ngu ngốc.
Cô ta chịu ở bên một ông già hơn bố mình chỉ vì tiền.
“Khi nào mua? Nếu là ‘sau này’ thì miễn đi. Em không thể để con mình sinh ra vừa là con rơi, lại còn phải tha hương đi thuê nhà.”
Lâm Đại Vĩ lau mồ hôi trán.
“Anh giấu con mụ vợ xấu xí, vẫn còn hơn 2 triệu trong chứng khoán, tháng sau anh rút ra mua nhà cho em.”
Nghe đến đây, tôi không kìm được siết chặt nắm tay.
Hồi đó tôi từng là hoa khôi trường, tốt nghiệp xong vào công ty tài chính danh tiếng.
Lâm Đại Vĩ làm cùng tổ, dùng đủ chiêu theo đuổi tôi.
Khi chúng tôi xác lập quan hệ, công ty ra quy định cấm yêu đương nơi công sở.
Sợ mất việc, ông ta cố ý làm rách bao để tôi có thai.
Sau đó lấy cớ kết hôn, giao hết lương cho tôi để ép tôi nghỉ việc.
Tôi tưởng mình nắm hết tài chính trong tay, ai ngờ ông ta lại có quỹ đen riêng.
Đúng là lão già thâm độc!
Thấy ông ta cúp máy, tôi lập tức giả vờ thở đều.
Sáng hôm sau, khi Lâm Đại Vĩ vào nhà vệ sinh, tôi nhanh tay mở điện thoại ông ta.
Không ngờ ông ta giấu hơn 2 triệu trong tài khoản chứng khoán.