Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Chương 2

Tôi lập tức cúi đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta:
“Vương Hưng Quốc, giữa chúng ta chỉ là đồng nghiệp. Những hành vi của anh khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, mong anh dừng lại ngay.”

Vương Hưng Quốc khựng lại, không ngờ tôi lại đột ngột phản kích.
Anh ta cười gượng định giải thích, nhưng đã bị bàn bên cạnh – nhóm đồng nghiệp đang hóng chuyện – đồng loạt huýt sáo trêu chọc.

“Ơ kìa anh Vương, sao càng lớn tuổi lại càng thụt lùi thế? Ngay cả một cô gái trẻ cũng không trị nổi.”

“Trước mặt bọn tôi thì oai lắm mà, ai ngờ lại sợ bạn gái đến vậy ha!”

Người lên tiếng là Trương Khải – đồng nghiệp cùng bộ phận với Vương Hưng Quốc.
Nhìn vẻ mặt cười cợt của cả nhóm, tôi biết ngay trong bộ phận đó, Vương Hưng Quốc đã bàn tán về tôi không ít.

Tôi hít sâu vài hơi, không muốn gây tranh cãi giữa chốn đông người nên vòng qua anh ta, định rời đi.

“Đứng lại!”
Bị trêu chọc trước mặt người khác khiến sắc mặt Vương Hưng Quốc trở nên cực kỳ khó coi.
Anh ta bất ngờ túm lấy tay tôi:
“Tô Thiển Nguyệt! Một thực tập sinh như cô mà dám thiếu tôn trọng tôi? Cô đừng tưởng có đi du học, lý lịch đẹp là muốn làm gì thì làm. Nếu không biết kính trọng tiền bối trong công ty, cô tin không, tôi có thể khiến cô không được chuyển chính thức!”

Tôi đứng lại, thản nhiên nhìn Vương Hưng Quốc.

Điều hòa thổi lạnh, nhưng cơn giận trong lòng đã thiêu sạch lý trí của tôi.

Tôi đâu có ngờ, chỉ một nhân viên nhân sự mà lại có cái quyền to như vậy – chỉ cần anh ta là có thể quyết định việc tôi có được chuyển chính thức hay không.

Nghĩ đến những lời dạy của ba từ bé, tôi cố gắng nén lửa giận, quay về chỗ ngồi.
Tôi lấy máy ghi âm ra, bắt đầu thu thập bằng chứng.

Nội bộ công ty có một kênh tố cáo nặc danh, chỉ cần gửi bằng chứng đến hòm thư nội bộ, công ty sẽ cử người điều tra.

Khi nhấn nút gửi đi, mọi uất ức tích tụ bao ngày bỗng chốc tan biến.

Sáng hôm sau, trưởng phòng nhân sự – quản lý Uông Dương – gọi tôi đến văn phòng.

Trước khi vào, tôi đi ngang qua bàn làm việc của Vương Hưng Quốc.

Vừa chạm mắt với ánh nhìn đầy ẩn ý của anh ta, trong lòng tôi lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.

Mang theo cảm giác bất an mãnh liệt, tôi bước vào văn phòng quản lý.

Vừa đóng cửa lại, anh Uông mỉm cười thân thiện:
“Tiểu Tô này, về việc em tố cáo đồng nghiệp Vương Hưng Quốc có hành vi quấy rối nơi làm việc, em còn bằng chứng gì nữa không?”

Nghe vậy, tôi lấy ra loạt tin nhắn mang đầy ám chỉ mà anh ta gửi qua WeChat rủ tôi ra ngoài, thêm vào đó là một số bản ghi âm những lần anh ta cố moi móc chuyện riêng tư, thậm chí còn có đoạn video ghi lại cảnh anh ta lảng vảng trước cửa nhà trọ của tôi lúc nửa đêm.

Ba tôi từng nói, công ty nhà tôi luôn có chính sách “không khoan nhượng” với hành vi quấy rối nơi công sở.

Cũng vì thế, tôi đã mong mỏi được làm việc ở công ty này từ khi còn rất nhỏ.

“Bốp.”

Một tiếng động vừa phải vang lên từ bàn tay Uông Dương.

Anh ta lật từng trang tập tài liệu mà tôi đã in sẵn, sau cùng vứt hết lên bàn –

“Tiểu Tô, em nói đây là bằng chứng sao?”

Uông Dương thở phào nhẹ nhõm:
“Nếu chỉ có từng này, thì chưa đủ để chứng minh anh Vương có hành vi quấy rối nơi công sở.”

Cái gì?

Tôi chết lặng tại chỗ, cả người lạnh toát vì phẫn nộ trước kết luận của anh ta.

Uông Dương cười nhạt, lần lượt giở từng tờ tài liệu ra, chỉ tay vào từng chỗ:
“Việc trò chuyện với em qua WeChat là trách nhiệm của người phỏng vấn, nhằm giúp nhân viên mới cảm nhận được sự ấm áp như ở nhà.”

“Còn việc hỏi thăm sở thích của em, là để sau này chuẩn bị phúc lợi công ty phù hợp hơn.”

Tôi cười lạnh, chỉ vào đoạn video ghi lại cảnh Vương Hưng Quốc đứng lảng vảng trước nhà tôi, hỏi từng chữ một:
“Thế còn đoạn ghi hình này thì sao, anh ta đứng trước cửa nhà tôi lúc nửa đêm?”

“Cái này à…” Uông Dương giơ hai tay lên ra vẻ vô tội, không thèm nghĩ đã nói:
“Chắc là đi nhầm thôi. Có lẽ giữa em và Tiểu Vương có duyên đấy.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện