Trên đại điện, một nhóm thiếu niên tài tuấn mới được tiến cử vào cung tham gia thi Đình đang tấu đối trước ngự tiền.
Trong thiên điện, các quý nữ kinh thành lén nhìn về đại điện qua cửa sổ lưu ly.
Linlin
"Ai cũng nói nhi lang của Thôi gia tài hoa xuất chúng nhất, ta thấy cũng chỉ đến thế thôi." Khương Uyển Ngọc phe phẩy quạt rồi cảm thán.
Người khác lập tức trêu ghẹo: "Chỉ sợ không phải nhi lang Thôi gia có tài hoa không xuất chúng mà ngay cả dung mạo không lọt vào mắt Quận chúa."
"Nếu nói về phong thái, ta thấy tam lang của Mộ Dung thị quả thực bất phàm." Khương Uyển Ngọc nói xong thì nhìn sang ta, cười nói: "Hoàng tỷ vốn thích đùa giỡn, sao hôm nay lại ít lời như vậy?"
Ta chống cằm, cố gắng kiềm nén cảm xúc cuộn trào trong lòng rồi cười nhìn bọn họ: "Tuy tài tuấn trên điện này nhiều nhưng phần lớn đều kiêu ngạo. Không bằng chúng ta bày một ván cờ, cá xem trong ba tháng khảo hạch sắp tới, ai có thể giành được vị trí đầu bảng."
Khương Uyển Ngọc nghe vậy thì khẽ hừ một tiếng làm nũng: "Hoàng tỷ là Trưởng công chúa, bệ hạ nghe lời hoàng tỷ nhất. Hoàng tỷ nói ai là đầu bảng, ai còn dám không nhận?"
Ta khẽ liếc Uyển Ngọc "Người đứng đầu kỳ khảo hạch của Trung Thư tỉnh phải trải qua đánh giá tổng hợp. Dù ta có bản lĩnh kinh thiên động địa cũng không thể dùng một lời thay đổi được kết quả khảo hạch của Trung Thư tỉnh."
Sau đó, ta lấy danh sách thi Đình ra rồi lướt ngón tay đến cuối cùng: "Đã muốn cá thì chơi lớn một chút. Ta sẽ chọn người cuối cùng này, ta cá hắn sẽ đứng đầu khảo hạch trong ba tháng."
Những người khác nghe vậy thì xúm lại xem.
Người cuối cùng là con cháu hàn môn, Chu Tồn Quân.
"Là người đứng ở cuối cùng đó, đen nhẻm gầy gò, trông thật quê mùa." Có người thì thầm: "Người như vậy làm sao có thể giành được vị trí đầu bảng?"
"Hoàng tỷ chọn như vậy, chẳng phải muốn tạo cơ hội cho muội muội sao." Khương Uyển Ngọc khẽ động mắt, cười như không cười nhìn ta: "Vậy thì chúng ta đặt cược gì đây?"
"Ai cược trúng người đứng đầu, ta sẽ ban thưởng cho nàng một phần phong địa của ta." Nàng nói.
Các quý nữ lập tức xôn xao hẳn lên.
Phong địa là tài sản cha truyền con nối, giá trị hơn nhiều so với một món trang sức hay một chiếc váy áo lộng lẫy.
"Nếu đã vậy, ta sẽ cược với hoàng tỷ." Khương Uyển Ngọc đặt ngón tay lên tên Mộ Dung Liên.
Ta biết Uyển Ngọc nhất định sẽ chọn Mộ Dung Liên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dù sao thì ngày cung biến, Thanh Hà Vương dẫn binh vây quanh hoàng cung, Khương Uyển Ngọc lạnh lùng nhìn ta nói: "Hoàng tỷ, ta và Mộ Dung Liên vốn lưỡng tình tương duyệt. Nếu không phải hoàng tỷ có tôn vị công chúa thì hoàng tỷ nghĩ Mộ Dung Liên sẽ nhìn hoàng tỷ thêm sao?"
Ta thật không ngờ đường muội vốn luôn trầm tĩnh tự phụ lại có tâm tư như vậy.
Sống lại một lần, vậy thì thành toàn cho bọn họ vậy.
Dù sao ta còn có những việc quan trọng hơn cần phải làm.
Kì thi Điện kết thúc, một đám thiếu niên bước ra nhưng bị các quý nữ ong ong chặn đường.
"A tỷ, a tỷ." Một cục bột nhỏ màu vàng sáng nhảy xuống khỏi long ỷ, vui vẻ nhào vào lòng ta.
"Khụ khụ." Thái phó khẽ ho một tiếng.
Khương Diên Tễ lập tức đứng thẳng người, bày ra dáng vẻ nghiêm túc kiêu ngạo.
Các quý nữ đua nhau hành lễ: "Thần nữ bái kiến bệ hạ."
"Miễn lễ." Khương Diên Tễ khẽ gật đầu, cẩn thận liếc trộm Thái phó, thấy Thái phó không còn cau mặt thì thở phào nhẹ nhõm, thân mật khoác tay ta: "A tỷ, sao tỷ lại đến tiền điện?"
Ai cũng biết tiên Đế vì bệnh mà băng hà sớm, tiểu hoàng đế đăng cơ khi mới sáu tuổi, vô cùng ỷ lại vào trưởng tỷ của mình cũng tức là ta.
Ta nói: "Hôm nay bản cung cùng các quý nữ du ngoạn trong Ngự Viên, thấy núi sông hoa cỏ ở đây khá thú vị. Bệ hạ ở tiền điện bàn chuyện trị quốc kinh lược nhưng thơ từ ca phú cũng rất quan trọng. Không bằng hôm nay bệ hạ cứ đặt tiệc ở Ngự Viên, để những tài tuấn này được chiêm ngưỡng phong cảnh Ngự Viên, cũng để chúng ta được mở rộng tầm mắt, xem Đại Ngụy ta lại thu hút được bao nhiêu nhân tài."
Khương Diên Tễ luôn tuân theo lời ta nói.
Trong số các tài tuấn, một ánh mắt lạnh nhạt rơi xuống người ta.
Đó là Mộ Dung Liên.
Đối với những người muốn thể hiện tài năng thì lời đề nghị của ta là một nền tảng tuyệt vời.
Nhưng trong mắt Mộ Dung Liên vốn kiêu ngạo, chỉ sợ đó là hành động nịnh bợ.