Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong Ngự Viên, trăm hoa đua nở, tiếng đàn sáo du dương.

Ta ngồi trên xích đu dưới gốc cây lê, khi gió thổi đến, hoa lê như tuyết, xào xạc rụng đầy đất.

"Thảo dân bái kiến công chúa điện hạ." Có người cúi mình hành lễ.

"Miễn lễ." Ta khẽ gật đầu: "Ban tọa."

"Thân phận thảo dân hèn mọn, không dám tiếp nhận." Hắn vội vàng cúi lạy.

Ta hơi mất kiên nhẫn: "Chu công tử, tuy lễ nghi có quy định rõ ràng về cấp bậc tôn ti nhưng nhi lang nhập triều Đại Ngụy ta đều là những người trung nghĩa có lòng báo quốc. Đã có lòng trung nghĩa trong tim thì những lễ tiết bề ngoài này không cần phải khách sáo."

"Đa tạ công chúa." Chu Tồn Quân không từ chối nữa, quy củ ngồi xuống.

Ta cẩn thận quan sát hắn, sống mũi cao thẳng, hốc mắt hơi sâu, không khỏi mở miệng: "Chu công tử, có phải có huyết thống người Hồ không?"

Dù sao những đặc điểm này không phải của người Hán.

Sắc mặt Chu Tồn Quân hơi bất an nhưng vẫn đáp: "Bẩm điện hạ, mẫu thân thần là người Hồ lánh nạn xuống phương Nam, phụ thân thần là người Hán."

Sắc mặt tỳ nữ bên cạnh lập biến đổi.

Các chính quyền người Hồ mọc lên như nấm ở phía Bắc, bức ép người Hán phải di cư xuống phía Nam, mối huyết thù giữa người Hán và người Hồ không ngừng leo thang, Chu Tồn Quân lại có huyết thống người Hồ, điều này thật sự khiến người ta không thể không nghi ngờ lập trường của hắn.

Kiếp trước cũng vì lẽ đó mà hắn luôn bị áp chế và không được trọng dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau này hắn đã lập nên danh tiếng khi tiếp tục tiến xuống phía Nam trong trận Tứ Thủy, hắn chỉ dùng vẻn vẹn hai vạn binh lực đã đánh lui mười vạn đại quân Hậu Yến, một trận thành danh.

Hắn và Mộ Dung Liên là bạn bè sinh tử.

Một người vì huyết thống thân phận mà bị kỳ thị, một người vì tài hoa xuất chúng mà bị cô lập.

Hai người tâm đầu ý hợp, tương trợ lẫn nhau, một người trở thành lãnh tụ văn thần, một người trở thành trọng thần võ tướng.

Đáng tiếc, tình bạn tri kỷ như vậy, kiếp này sẽ không xuất hiện nữa.

Thật ra thế gian này không chỉ có Mộ Dung Liên có thể nhìn thấu sự ngăn cách chủng tộc, ta từ trước đến nay Khương gia không coi trọng những điều này nhưng quyền thế của các thế gia đại tộc quá lớn khiến hoàng quyền hoàn toàn không tiếp cận được hàn môn. Cho nên Chu Tồn Quân sống trong triều đình bị thế gia áp bức nhưng chỉ nghĩ là Thánh thượng ngu ngốc.

"Trước buổi yến tiệc này, ta đã đánh cược với các quý nữ kinh thành, cược xem ba tháng sau trong kỳ khảo hạch của Trung Thư tỉnh, ai sẽ giành được vị trí đầu bảng." Ta trực tiếp mở lời.

Chu Tồn Quân sửng sốt, rất nhanh đã phản ứng lại: "Điện hạ muốn cược thần sao?"

"Không chỉ vậy, ta còn dùng phong địa của mình để đặt cược." Ta khẽ mỉm cười.

Hắn kinh ngạc: "Điện hạ, trong nhóm chúng thần, tài học của Mộ Dung công tử là xuất sắc nhất. Kỳ khảo hạch ba tháng sau, Mộ Dung công tử giành được đầu bảng là điều không thể nghi ngờ. Ván cược này không đáng giá."

"Điều thế nhân cho là đúng thì tuyệt đối đúng sao? Thế nhân vẫn luôn nói không phải tộc ta thì tất có dị tâm, chẳng phải ngươi cũng không tin sao?" Ta hờ hững nói: "Ta nói ngươi thắng thì ngươi phải thắng cho ta. Nếu ngươi có thể thắng thì bản cung sẽ ban cho ngươi đất phong địa đã đặt cược kia. Đó là cơ hội tốt nhất để ngươi thoát khỏi hàn môn, trở thành sĩ tộc."

Linlin

Trọng thưởng tất có dũng phu.

Chu Tồn Quân đồng ý.