Xuyên tới cổ đại làm bà nội trợ 30 năm, vừa chếc, tôi lại từ cổ đại xuyên về rồi!
Về lại hiện đại, tôi quyết định phải độc thân đến chết!
Năm phút sau, tôi nhận được điện thoại từ sở cảnh sát.
“Lâm Du Nhiên, đến sở cảnh sát đón chồng và con trai cô đi!”
1
Hai ngày trước, tôi ở nhà thay bóng đèn bị điện giật, xuyên không đến cổ đại, gả cho Vương gia.
Ba mươi năm, thoáng chốc như cái búng tay, khi tôi chết, chồng tôi quyền khuynh thế đảo, tâm ngoan thủ lạt, là Nhiếp Chính Vương mà Hoàng đế cũng phải kiêng dè.
Con trai tôi chiến công hiển hách, là Chiến Thần được bá tánh kính ngưỡng.
Còn tôi thì trở thành hình mẫu quý phu nhân của Kinh thành.
Cả đời đè nén bản tính, 30 năm làm nội trợ toàn thời gian, cuối cùng tôi c.h.ế.t sớm vì ưu phiền tích tụ trong lòng, mắc chứng trầm cảm phiên bản cổ đại.
Sau khi chết, nhờ vinh quang của chồng và con trai, tôi được phong đệ nhất Cáo mệnh phu nhân, lấy họ chồng chôn cất ở Hoàng lăng.
Con m* nó, trên bia mộ khắc là Mộ Lâm Thị, đến c.h.ế.t cũng không thèm để lại cho tôi cái tên đầy đủ!
Vừa nhắm mắt, mở mắt ra, tôi lại xuyên về rồi!
Trở về thế giới của mình, tôi nhất định phải độc thân đến chết!
Cái kiếp tề gia nội trợ, luồn cúi làm bé tôi thề là một ngày cũng không muốn sống nữa!
Năm phút sau, tôi nhận được điện thoại của cảnh sát.
“Lâm Du Nhiên, đến sở cảnh sát đón chồng và con trai cô đi.”
?
2
Trong sở cảnh sát, con trai Chiến Thần phiên bản thu nhỏ 5 tuổi, đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, mặc áo ba lỗ rách nát và quần đùi, cong người sẵn sàng rút kiếm.
Chồng Nhiếp Chính Vương phiên bản trẻ tuổi thì đầu đội mũ bảo hiểm màu vàng, chân đi dép tông. Một đôi mắt ưng ngạo mạn quét khắp nơi, toàn thân toát ra khí phách vương giả.
Cái ghế dài bằng inox có lỗ thông hơi dưới m.ô.n.g kia ư? Không, đó là ngai vàng!
Tôi sốc toàn tập!
Tôi hận không thể c.h.ế.t quách tại chỗ!
Tôi tưởng c.h.ế.t quách ở cổ đại là dấu hiệu tôi mãn hạn tù. Trở về hiện đại là sự đền bù ông trời ban cho tôi.
Nhưng mà, có cần thiết phải đền bù cả hai cái cục nợ này cho tôi không chứ!
Thấy tôi mãi không nói gì, Nhiếp Chính Vương đội mũ bảo hiểm tỏ vẻ không hài lòng:
“Phu nhân, lại đây, thay y phục cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một câu nói ấy đánh thức tôi, ký ức ở cổ đại ùa về, oán khí ngút trời chiếm lấy lý trí.
Cái người này, tôi đã nhìn hắn 30 năm, đã nhịn hắn 30 năm.
Nhịn thêm một giây nữa tôi là chó!
Tôi vớ ngay tập tài liệu trên bàn, giáng cho hắn một trận đòn xã hội chủ nghĩa:
“Phu nhân cái quái gì!
Ta làm việc cho chàng 30 năm, đến c.h.ế.t còn chẳng để lại cái tên, về đến địa bàn của ta còn muốn sai vặt ta à? Mơ đi!
Thay y phục à? Đi vệ sinh à? Có cần đốt hương tắm rửa cho nữa không hả!
Chàng đúng là đồ thiểu năng!!”
Nhiếp Chính Vương Mộ Phong bị tôi đánh đến mức phải lủi khắp nơi, trông vô cùng thảm hại.
Mặt hắn đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa kinh ngạc: “Lâm thị, sao nàng lại... lại ngang ngược đến thế?”
Heh, không ngờ đúng không, cái hình tượng hiền lương thục đức, ôn hòa lễ độ kia, tất cả đều là tôi diễn đó!
Bản thân tôi chính là một con đàn bà đanh đá như thế đấy, anh cắn tôi đi!
Mộ Phong trốn sau lưng viên cảnh sát đang can ngăn, lùi tránh khắp nơi, có vài lần hắn không nhịn được giơ tay lên rồi lại nghiến răng hạ xuống.
Hắn lớn lên với lễ nghi quân tử.
Lễ nghi và giáo dưỡng khắc sâu vào xương tủy nói cho hắn biết – động thủ với phụ nữ là đê tiện đáng hổ thẹn!
Thế nên cả trận là tôi đơn phương tấn công, hắn chỉ có thể co rúm trong góc được các chú cảnh sát bảo vệ.
Chiến Thần Mộ Thanh 5 tuổi ngây người nhìn tôi, như thể lần đầu tiên biết tôi là ai.
Tôi lườm một cái, cậu bé sợ run người.
“Mẫu… Mẫu phi, đánh Phụ vương rồi thì không được đánh con nữa đâu...”
Sau một hồi gà bay chó chạy, cảnh sát mới kiểm soát được hiện trường.
Và nghiêm khắc giáo dục tôi rằng bạo lực gia đình là sai!
Có một cô cảnh sát tốt bụng lén lút nói với Mộ Phong sau lưng tôi: “Nếu anh bị ép cưới thì lên tiếng nhé, tôi sẽ giúp anh.”
Mộ Phong liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn cô cảnh sát tốt bụng, nghiến răng đến gần như nát vụn.
“Đa tạ, không phải bị ép cưới, vì để cưới cô ấy, tôi đã từng đánh đổi nửa gia sản.”
Tsk…
Ánh mắt của các chú cảnh sát nhìn tôi bỗng trở nên phức tạp, vừa dò xét vừa khó hiểu, khó hiểu lại xen lẫn vẻ thương hại...
Cho đến khi chúng tôi bước ra khỏi sở cảnh sát, vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng bàn tán phía sau.
“Cậu trai trẻ này chắc chắn là non dại bị trà xanh lừa rồi, mới ngoài hai mươi mà con đã bốn năm tuổi, bị đánh còn chẳng dám đánh trả…”
“Cái cô gái kia, hung dữ thật đấy…”