Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Lén lút dắt người về nhà, nhìn thấy mẩu giấy nhớ mẹ tôi để trên tủ lạnh, tôi mới sực nhớ ra.

Khoảng thời gian này bố mẹ tôi đang du lịch nước ngoài, chân tôi tạm thời được bảo toàn.

Hết cách rồi, ngay lúc này đây, tôi mới vừa tròn 20 tuổi, vẫn là một sinh viên năm ba học bán trú.

Nếu để bố mẹ tôi biết, tôi không chỉ có chồng mà còn có con, gãy chân cũng là nhẹ!

Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy “hai cha con” đang thất thểu, lúc này hành động nhất trí đứng bên cửa, quay lưng về phía tôi, hai tay dang rộng, chờ tôi phục vụ thay y phục cho họ.

Đầy mặt bụi bẩn cũng không che giấu được sự quý phái của lũ sâu mọt phong kiến.

Dù vừa mới ăn một trận đòn xã hội chủ nghĩa của tôi, nhưng cái thói quen sinh hoạt này nhất thời vẫn chưa sửa được.

Tôi lườm một cái, ném cho mỗi người một chiếc khăn mặt, rồi chính thức huấn thị:

“Thứ nhất, tôi không phải Nhiếp Chính Vương phi nữa, bây giờ tôi là sinh viên đại học độc thân Lâm Du Nhiên, vợ anh đã c.h.ế.t rồi!

Thứ hai, ở đây không có tầng lớp đặc quyền đặc lợi gì cả, cất cái bộ dạng Vương phủ của anh lại! Nếu không dù tôi không đánh, ra ngoài anh cũng bị ăn đòn đấy!”

Tôi liếc qua Chiến Thần Mộ Thanh đang đứng xem như khán giả rồi nói: “Cậu cũng thế!”

Cậu bé điên cuồng gật đầu.

Sau khi tóm tắt những điểm mấu chốt về việc tự tay lo liệu ăn mặc ở đi lại, Mộ Phong có chút không tình nguyện.

Đây là di chứng xuyên không, tôi hiểu.

Thế giới khác rồi, gia sản mất hết rồi, con trai biến nhỏ rồi, vợ cũng chạy rồi.

Hắn không khóc ngay tại chỗ đã là tâm lý cực kỳ vững vàng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

4

Ăn no bụng, tắm rửa xong xuôi.

Mộ Phong quấn một chiếc khăn tắm, để trần nửa thân trên đi ra.

Đập vào mắt là tám múi cơ bụng với đường nhân ngư, eo nhỏ m.ô.n.g cong da màu lúa mạch, kết hợp với vài giọt nước chưa lau khô, tạo nên một sự va chạm thị giác cực mạnh.

Hắn chống tay lên lưng ghế sofa, cúi đầu ghé sát hỏi tôi: “Du Nhiên, phiền cô chuẩn bị giúp tôi một bộ đồ để thay.”

Giọng nói lạnh nhạt mang theo dư âm quyến rũ đến mê người.

Hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, tê dại.

Tôi ngạc nhiên: “Không phải để ở cửa cho anh rồi sao?”

Hắn:...

Tôi: “Không nhìn thấy à? Để tôi đi lấy cho anh.”

Tôi đứng dậy, mơ hồ nghe thấy hai cha con đang thì thầm phía sau.

Mộ Thanh hạ giọng: “Con đã bảo với cha rồi, sắc dụ không có tác dụng đâu! Mẫu phi thành thân với cha 30 năm rồi, còn có suy nghĩ gì về thân thể của cha nữa chứ?”

Mộ Phong thở dài: “Vậy con đi đi, con làm đi!”

Mộ Thanh ngẩng đầu, lạch bạch chạy đến trước mặt tôi, chớp chớp đôi mắt ướt át: “Mẫu phi, con nhỏ quá, mẹ có thể giúp con mặc quần áo không? Mẫu phi là tốt nhất đó!”

Tôi nhất thời cạn lời kèm thở dài: “Thanh nhi, nếu mẹ không nhầm thì năm nay con thực tế là 28 tuổi rồi.”

Mộ Thanh:...

Trên ghế sofa có thêm hai người đàn ông ủ rũ.