Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta suýt nữa thì vả cho nàng một cái. Vừa ngủ dậy đã chửi người là sao?
Ta gọi thái y đến bắt mạch cho nàng, thái y nói có thể Thu Nguyệt bị đả kích nên chưa nghỉ ngơi tốt.
Ta ngồi đó, cảm nhận ánh mắt nóng rực của Thu Nguyệt. Thật khó mà không cạn lời.
Thật sự không chịu nổi, ta đành rời khỏi tẩm cung của nàng.
Đi trên đường, ta không khỏi nghĩ, mối thù của Thanh Phong đã báo rồi, quyển thoại bản cũng không tìm thấy, không biết kết cục của ta sẽ ra sao.
Liệu rời khỏi Tử Cấm thành này, có thể tránh được kết cục bi thảm không?
Đi trên đường, ta gặp Lý Phương Thâm. Ta khẽ hành lễ, chàng nói chàng cũng đi gặp Thái hậu, nên cùng đường với ta.
Chúng ta cùng nhau đi bộ. Chàng đột nhiên mở lời:
"Ngươi... có yêu chàng ấy không?"
Ta nghi hoặc nhìn chàng: "Ai?"
Chàng do dự một lát rồi đáp: "Hoàng thượng."
Lạ thật, sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?
Ta bình thản nói: "Không yêu."
Ta thấy chàng như thở phào nhẹ nhõm. Tại sao lại hỏi câu này?
Chàng tiễn ta về Hàm Phúc cung rồi rời đi.
Nằm trên giường, ta trằn trọc mãi không ngủ được. Kết cục của ta rốt cuộc sẽ thế nào? Thu Nguyệt lại làm sao? Làm thế nào để rời cung đây?
Ngày hôm sau, Thu Nguyệt đến thăm ta từ rất sớm. Nàng kéo ta ngồi xuống, nói với giọng đầy tâm trạng:
"Giác Hạ, ta thật sự là mẹ của ngươi, là ta đã tạo ra ngươi!"
Ta đưa tay sờ trán nàng, không sốt mà.
"Thu Nguyệt, ngươi rốt cuộc có biết mình đang nói gì không vậy?"
Thu Nguyệt thở dài:
"Ngươi tên là Tiết Giác Hạ, ngươi sinh vào mùa hè, hồi nhỏ từng đến chùa Hoa Nghiêm. Lúc đầu, ngươi vốn bị ban cho ba thước lụa trắng."
Mắt ta mở to: "Sao ngươi lại biết?"
Nàng ta vội vàng nói:
"Ta là người viết quyển thoại bản đó, ta đến từ một thế giới khác."
Ta tức giận đập bàn:
"Tại sao ngươi lại viết ta bị ban c.h.ế.t chứ? Rượu độc cũng là ngươi ban đúng không? Sau này ta sẽ ra sao?"
Nàng ta vội vàng kéo ta ngồi xuống:
"Ngươi đừng giận mà Giác Hạ. Lúc đầu ta viết như thế, nhưng sau này ta sửa lại, thì thấy không ổn.
Ngươi đang hành động theo ý mình, nên ta đã sửa ngươi thành nữ chính rồi."
"Ngươi đến đây từ bao giờ? Thu Nguyệt trước đây đâu? Thế sau này thì sao?"
Nàng ta cuống quýt giải thích:
"Ta mới đến hôm qua thôi, Thu Nguyệt trước đây thì ta cũng không biết, chuyện sau này thì ta càng không biết rồi."
Ta nhất thời cảm thấy vô lực, ngã sụp xuống ghế.
Nàng ta bĩu môi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Lẽ ra ta nên viết xong truyện rồi mới xuyên, ít nhất ta còn biết phải làm gì tiếp theo."
Ta thở dài: "Vậy bây giờ ngươi định làm gì?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Mắt nàng ta đảo qua đảo lại, rồi chậm rãi mở miệng:
"Hay là, ngươi có biết Nữu Hỗ Lộc Chân Hoàn không?"
Ta nhớ lại: "Chưa từng nghe thấy họ Nữu Hỗ Lộc."
Nàng ta tự mình tiếp tục:
"Xã hội phong kiến này ta đã nhìn không thuận mắt từ lâu, nên diệt vong rồi."
Ta vội bịt miệng nàng:
"Cẩn thận lời nói nha Thu Nguyệt, đại nghịch bất đạo đấy."
Nàng ta suy nghĩ một lát rồi hỏi ta:
"Giác Hạ, ngươi có muốn rời khỏi đây không?"
"Đương nhiên là muốn. Trong cung này chỉ cần lơ là một chút là sẽ rước họa sát thân."
Bốn bức tường vây quanh không phải là đất đai, mà là cuộc đời ta.
Nàng ta nắm lấy tay ta, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ:
"Vậy ngươi đi tìm con trai ta đi."
Ta sững sờ một lát.
Cái "con trai" này chắc cũng là nhân vật dưới ngòi bút của nàng.
"Thu Nguyệt à, ngươi không thể nói thế được. Nếu người khác nghe thấy sẽ hiểu lầm đấy."
Thu Nguyệt ghé sát vào tai ta, nói khẽ:
"Ngươi trốn khỏi cung, tìm Lý Phương Thâm. Chàng ấy thích ngươi, hai người sẽ ở bên nhau."
Nghe xong, mặt ta đỏ bừng:
"Ngươi nói gì thế? Đừng có mà nói linh tinh."
Nhưng trong lòng lại trào dâng một niềm vui nho nhỏ.
Nàng ta cười:
"Ta là người tạo ra các ngươi, các ngươi nghĩ gì ta đều biết hết."
Thời tiết trở nên nóng hơn, Hoàng thượng nói sẽ đến cung điện tránh nóng.
Những người đi cùng ngoài Thái hậu, các phi tần trong cung, còn có cả Lý Phương Thâm.
Buổi tối đầu tiên, một bữa tiệc được tổ chức tại điện Phổ Độ.
Thu Nguyệt ngồi bên cạnh ta liên tục lắc đầu:
"Chậc chậc chậc, xa hoa lãng phí, quá xa hoa lãng phí."
Tiệc mới diễn ra được nửa chừng, một nhóm người áo đen xông vào, thẳng tiến về phía Hoàng thượng.
Thu Nguyệt vội chạy đến hộ giá, còn ta cũng chạy lên điện, muốn đưa Thái hậu rời đi.
Vừa chắn trước mặt Thái hậu, một tên áo đen vung kiếm đ.â.m thẳng vào ta.
Trong khoảnh khắc đó, ta đứng đơ ra.