Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Lâm Dật mặt lạnh nghiêm nghị, nhìn tôi chằm chằm, tôi không tự giác nhìn xuống chân.
Anh không buông, nâng cằm tôi lên, tôi cố giằng ra.
Anh thở dài: "Có phải thế này mới là thích em không?"
Vừa dứt lời, môi anh đã đặt lên môi tôi.
Não tôi như bị điện giật, hai mắt chớp chớp không phản ứng kịp.
"Còn muốn thế nào nữa?" Anh khẽ hỏi.
Tôi đỏ mặt, mềm nhũn hỏi: "Anh thích em à?"
Anh nghiến răng, cảm xúc hiếm thấy mất kiểm soát: "Không thích sao tìm cách dọn vào nhà em? Không thích sao thấy em đăng Facebook ở sân bay, bỏ việc chạy đến tìm em? Đào Tiểu Anh, anh tưởng anh thể hiện rõ rồi."
Hà, anh quả nhiên thích tôi!
Thảo nào đến muộn thế, hóa ra phải đi công tác!
Tôi làm nũng: "Vậy tối qua, sao anh như Liễu Hạ Huệ vậy? Khiến em tưởng mình không có sức hút."
"Tối qua sao?" Anh không hiểu.
"Tối qua em ngủ, sao anh không hôn em..." Nói xong tôi cũng ngượng.
"Em có ngủ đâu?" Anh nhíu mày.
"Sao anh biết em không ngủ?" Tôi tròn mắt.
Chẳng lẽ anh có siêu năng lực?
Gai xương rồng
"Miệng em cười toe toét thế, anh chưa mù."
Tôi...
"Hơn nữa, anh tưởng em cố tình giả vờ ngủ để kiểm tra nhân phẩm anh..." Anh quay mặt đi, vẻ mặt hiếm hoi ngượng ngùng.
Tôi...
"Em hơi chóng mặt..." Vừa nói tôi vừa "kiệt sức" ngả vào người Lâm Dật.
Anh vừa cười vừa đỡ lấy tôi, ánh mắt đầy tình cảm: "Vậy anh đưa em về nhà nhé?"
"Ừ." Tôi rúc vào lòng anh giọng đáng yêu.
Về đến nhà, tôi hạnh phúc đến mức không nhấc nổi chân, dồn hết trọng lượng lên người anh.
"Uống nhiều thế à?" Anh vừa đỡ tôi loạng choạng vừa mở cửa.
Tôi giơ tay, ngửa mặt làm nũng: "Anh bế em vào."
Anh cười đầy cưng chiều, một cái bế công chúa điệu nghệ, nói nhẹ nhàng: "Có phải em chưa ăn tối không? Anh đã làm cho em—"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh đột nhiên im bặt, tôi không hiểu thò đầu ra xem.
Mắt thấy ngay món trứng chiên tương cà bị tôi phá hủy trên bàn, run rẩy liếc nhìn anh.
Lâm Dật nhướng mày, giọng không rõ vui hay giận: "Giải thích nào?"
"Cái trứng này... hình như đến tháng rồi nhỉ?" Tôi rụt rè nói, nói xong lại chui vào lòng anh.
"Thế còn em? Cũng đến tháng à?"
"Em không mà!"
"Vậy thì tốt." Anh cười có chút tinh quái, bước dài vào phòng ngủ, ném tôi lên giường.
Hai tay chống hai bên người tôi.
Tôi đỏ mặt đỏ tai lấy tay che mắt.
Anh cười khẽ: "Ngượng à?"
Tôi trùm kín mặt vào chăn.
Nhưng chuyện phải đến rồi cũng đến...
...
Cuối cùng, tôi run rẩy nói: "Anh ơi, em muốn uống nước..."
Anh bật cười: "Anh đi lấy."
Lơ mơ nghe tiếng anh đi rồi về, nhưng mãi không đưa nước cho tôi.
Tôi mở mắt mơ màng.
Lâm Dật cầm ly nước, dựa cửa nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng.
"Sao thế?" Tôi không hiểu hỏi.
"Trứng trong bếp, không giải thích gì sao?"
Á! Quên mất chuyện này!
"Hay là... trứng tự tử tập thể?"
"Anh nghĩ là em có ý kiến với anh." Anh lạnh lùng nói.
"Hiểu lầm, toàn hiểu lầm, em sẽ đi dọn ngay." Tôi ngồi dậy cuộn chăn.
Anh đưa nước đến miệng tôi, tôi uống từng ngụm.
Anh đặt ly xuống: "Anh thấy em cần được dọn dẹp..."
Á... lại nữa rồi!
Hu hu, em không dám nữa đâu!