Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Sau đó, tôi xem phim, rồi ngủ quên trong lòng Lâm Dật.
Anh khẽ gọi, tôi nhân tiện chui vào lòng anh, mặt cọ cọ người anh, ngủ ngon hơn.
"Ngủ rồi à?" Hơi thở anh phả vào mặt tôi, ấm áp.
Tôi im lặng.
"Anh bế em lên giường nhé."
Tôi vẫn im lặng, nhưng khi anh bế, hơi điều chỉnh tư thế để anh dễ bế hơn.
Anh đặt tôi lên giường nhẹ nhàng, không lập tức rời đi.
Tôi cựa quậy, rên lên thoải mái.
Trong lòng tưởng tượng Lâm Dật nghe tiếng rên này sẽ khó chịu thế nào!
Gai xương rồng
Quả nhiên, hơi thở anh gấp hơn, tay đẩy tóc tôi ra sau tai, rồi cúi xuống.
Hơi thở toàn mùi hương dễ chịu từ anh, hơi ấm phả vào mặt tôi.
Anh định hôn tôi sao?
Tôi căng thẳng nắm chặt ga giường, lông mi run nhẹ, tưởng tượng nụ hôn ấm áp sẽ đặt ở đâu.
Trên mắt? Trên má? Hay trên môi?
Ít nhất cũng nói vài lời ngọt ngào chứ?
"Không đánh răng đi ngủ, không sợ sâu răng sao?" Giọng anh nghiêm túc vang lên.
Cái gì?!
Tôi muốn ngồi bật dậy nói với anh, vấn đề bây giờ không phải sâu răng!
Anh phải nắm lấy cơ hội tấn công! Biết đâu tôi miễn cưỡng chấp nhận anh?
Nhưng anh không hiểu ý tôi, xoa đầu tôi, giọng cười nói: "Ngủ đi."
Rồi đóng cửa đi ra.
Tôi lặng lẽ mở mắt, nước mắt tủi thân rơi.
Sáng dậy với quầng thâm, cầm túi bước ra phòng, Lâm Dật đã mua đồ ăn sáng cho hai người.
Mọi khi lúc này, anh đều chờ tôi rán trứng.
Nhưng hôm nay, bà già này không phục vụ nữa!
Tôi mở cửa định đi.
"Không ăn sáng à?" Anh trầm giọng hỏi.
"Không ăn." Tôi không thèm nhìn anh.
"Vậy đợi anh một chút." Anh đứng dậy lấy áo khoác.
"Xin lỗi, sáng nay em đi nhờ xe đồng nghiệp nam, không tiện chở anh." Tôi nhấn mạnh từ "đồng nghiệp nam".
"Ừ." Anh trầm ngâm, từ từ ngồi xuống.
"Đùng" một tiếng đóng cửa, thật đã!
Đồ khốn!
Ngày ngày cho tôi ảo tưởng, nhưng lại không nói rõ!
Bà già này không chơi nữa!
Anh thích mập mờ với ai thì mập mờ!
Tôi gọi xe đi làm, khi trừ tiền đau cả gan.
Dù đã quyết tâm không quan tâm anh nữa, nhưng vẫn không cam lòng!
Cả ngày làm việc không tập trung, liên tục xem điện thoại, nhưng chẳng có tin nhắn nào.
Chẳng lẽ sáng nay tôi thể hiện không rõ?
Hay anh thật sự không quan tâm tôi?
Sao đây, lại muốn khóc...
14
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tan làm, tôi cố tình tăng ca, về đến nhà đã 8 giờ tối.
Cảnh tượng người đàn ông si tình chờ tôi cả tối trong tưởng tượng không xảy ra.
Trên bàn để phần ăn sáng của tôi, anh tự rán trứng, còn chu đáo rán cho tôi một cái.
Tôi tức điên lên!
Tôi thái độ thế rồi mà anh vẫn ăn uống được!
Tôi cầm dĩa đ.â.m nát trứng, rưới tương cà, một đống hỗn độn!
Vẫn chưa hả, tôi xông vào bếp, lấy trứng trong tủ lạnh ra.
Ăn trứng em mua mà không biết đền bù bằng thân xác!
Tôi đập từng quả trứng vào bồn rửa, chẳng mấy chốc vàng rực cả bồn!
Tôi vỗ tay, cười lạnh.
Đây là hậu quả của việc trêu chọc chị!
Rồi về phòng thay váy ngắn lấp lánh, trang điểm đáng thương, bắt taxi thẳng đến quán bar.
Tôi gọi ly Margarita xanh, chụp ảnh tự sướng quyến rũ dưới ánh đèn mờ ảo.
Đăng lên Facebook, kèm chữ: Muốn uống say, ai đưa em về nhà?
Trong lòng vẫn còn chút hy vọng, tôi thêm định vị chính xác.
Cho anh cơ hội cuối, không nắm bắt thì em thật sự không chơi nữa!
Hừ!
Gần 10 giờ rồi, người tôi chờ vẫn chưa đến.
Ly rượu thứ ba, cũng đã từ chối mấy người đàn ông tán tỉnh, nhưng Lâm Dật vẫn chưa tới.
Tôi gục xuống quầy bar, lắc ly rượu đẫm lệ.
"Một mình à?" Giọng nam khá hay vang lên, dù không quyến rũ bằng Lâm Dật.
Tôi ngẩng cái đầu nặng trĩu, người đàn ông trước mặt cũng khá tuấn tú.
Tôi cười toe toét: "Cùng uống ly nhé?"
Anh ta chạm ly, nhấp một ngụm rồi cũng gục xuống quầy, đầu sát đầu tôi, rất thân mật.
Thỉnh thoảng bị anh ta chọc cười, nói chuyện rất hợp.
Tôi nhấp thêm ngụm rượu, lưỡi l.i.ế.m nhẹ vết rượu trên môi.
Người đàn ông trước mặt sững sờ, không kìm được nói: "Em có đôi môi anh đào thật quyến rũ."
Tôi e thẹn cúi đầu, chưa kịp nghĩ cách nói khéo, một bóng đen đã che khuất tầm nhìn.
"Cô ấy là thứ mày được nhìn à?" Giọng lạnh băng.
Tôi ngẩng lên ngạc nhiên, quả nhiên là Lâm Dật.
Anh mặt đen như sấm, ánh mắt g.i.ế.c người, nhìn người đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông nhìn tôi hỏi: "Hai người quen nhau?"
Tôi chán nản nói: "Cũng coi như vậy!"
Người đàn ông kia khôn ngoan rút lui.
"Đào Tiểu Anh, anh cho em 10 giây, đi với anh." Lâm Dật nhìn chằm chằm, ánh mắt áp lực.
Tôi không dám nhìn, chỉ lảng tránh: "Em không đi."
Anh thở dài, điều chỉnh hơi thở, cúi xuống, mắt sâu như vực thẳm.
"Tại sao không đi?" Anh kiên nhẫn hỏi.
Mấy ngày nay tâm trạng lên xuống, mệt mỏi, lại thêm vài ly rượu, bao uất ức muốn trút hết.
"Anh không thích em, nhưng ở đây nhiều đàn ông thích em lắm."
"Ai nói?" Anh lạnh lùng hỏi.
"Em tự thấy mà! Anh không biết, tối nay mấy người đến tán em, người vừa nãy nhìn em chằm chằm!"
Lâm Dật xoa trán, bực dọc: "Ai bảo anh không thích em?"
"...Hả?"