Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Anh Lâm quả là người đàn ông chính trực, sau khi tắm rửa liền ngủ say trên sofa, khuôn mặt điển trai khi ngủ đúng là "người đẹp ngủ" phiên bản nam!
Chỉ có điều áo choàng tắm hơi lỏng, để lộ xương quai xanh gợi cảm, khiến tôi hoa mắt...
Anh còn lật người, thoải mái rên một tiếng... khiến tôi tê cả đầu...
Áo choàng ôm sát eo, làm nổi bật đường cong cơ thể, vai rộng, eo thon, m.ô.n.g đầy...
Quá quyến rũ...
Tôi sắp cht mất...
Tôi ngồi trên thảm, nhìn anh chằm chằm: Anh thật là yên tâm đấy! Anh đẹp trai thế này, ra đường không biết bảo vệ bản thân sao?
Sau đó tôi đi vòng quanh sofa, làm đủ trò, nhưng anh vẫn không phản ứng, cuối cùng tôi yên tâm vào phòng tắm.
Khi tôi tắm xong với tinh dầu hoa hồng, tận hưởng cảm giác vượt quá tầng lớp vô sản, mới hiểu ý nghĩa của câu "vui quá hóa buồn".
Lúc nãy vội vàng nhảy vào bồn tắm, không để ý áo choàng không có trong phòng tắm.
Tôi mơ hồ nhớ ra, hình như nó được đặt trên đầu giường.
Người thơm tho, không nỡ mặc lại quần áo đầy mồ hôi cả ngày.
Anh Lâm chắc đã ngủ say rồi chứ?
Với tâm lý may rủi, tôi quấn khăn tắm quanh người.
Gai xương rồng
Trong khung cảnh sang trọng này, tôi cảm thấy mình như nữ chính vừa tắm xong trong phim, càng nhìn càng đẹp.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm với dáng điệu quý phái, một tay chống vào cửa, cổ hơi ngẩng, tạo dáng kiêu sa.
Đây thực sự là khoảnh khắc tỏa sáng nhất cuộc đời tôi.
Tuy nhiên, khi tôi ngẩng đầu lên, đối diện ngay với một đôi mắt sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
... Không phải, sao anh Lâm lại tỉnh rồi?
Anh nằm trên sofa, mặt hướng về phía tôi, im lặng thưởng thức màn xuất hiện lộng lẫy của tôi.
Còn gì xấu hổ hơn không?!
Còn có đấy!
Do động tác của tôi quá mạnh, chiếc khăn tắm đột nhiên rơi xuống.
Và tôi... trần như nhộng.
Trong chốc lát, tôi không biết nên che mặt hay che ngực.
"Á!"
Tiếng thét bản năng xé toạc bầu trời...
Cuối cùng, tôi chọn che mặt. Không còn mặt mũi nào nữa!
Không biết anh Lâm có luyện tập gì không, nhưng tiếng thét của tôi chưa dứt, anh đã đứng trước mặt tôi, quấn một chiếc chăn quanh người tôi.
"Đừng hét nữa." Giọng anh trầm thấp vang lên bên tai tôi.
Tôi bỏ tay xuống, ngước nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, thoáng chốc mơ hồ.
"Hu!" Nhớ lại sự xấu hổ lúc nãy, tôi lại bật khóc.
Anh bất lực xoa trán, tay đặt lên đầu tôi, kéo tôi vào lòng.
"Đừng khóc nữa, nếu không sẽ gọi bảo vệ đấy."
Tai tôi cảm nhận được nhịp đập từ n.g.ự.c anh, tôi mở to đôi mắt đẫm lệ, cố gắng biến tiếng khóc thành tiếng nấc.
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, giúp tôi bình tĩnh lại.