Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi nấc lên từng cơn trong lòng anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, dần dần lấy lại bình tĩnh.
Mí mắt dần trĩu xuống, tôi thiếp đi trong lòng anh.
Anh khẽ hỏi bên tai: "Buồn ngủ rồi?"
"Ừ..."
Anh dùng lực, bế tôi lên.
Tôi lập tức mở mắt, theo bản năng ôm lấy cổ anh, nhìn anh với ánh mắt khó tin.
Anh đặt tôi lên giường, đắp chăn cho tôi, vuốt ve góc chăn.
"Ngủ đi." Rồi quay đi.
Ừm, là tôi tự làm tự chịu thôi...
Một đêm ngon giấc.
Nhưng khi chuông báo thức reo vào sáng hôm sau, nghĩ đến những người sẽ gặp hôm nay, tâm trạng không được vui lắm.
Tôi học đại học ở thành phố N, bạn trai cũ Thôi Hạo là bạn cùng lớp. Chúng tôi yêu nhau hơn hai năm.
Năm cuối đại học, anh ta và bạn cùng phòng Tống Tây của tôi nảy sinh tình cảm.
Mà Tống Tây, không chỉ là bạn cùng phòng, còn là người tôi coi là bạn thân nhất.
Cô ấy sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, lúc đó gia đình không muốn cho cô ấy tiếp tục đi học, tôi đã kêu gọi các bạn cùng lớp góp tiền học phí cho cô ấy.
Có gì tốt tôi cũng chia sẻ với cô ấy, thường rủ cô ấy đi chơi cùng.
Về sau, hai người họ lại dính vào nhau...
Tuổi thanh xuân đầy drama này thật đáng chán!
Hôm nay là đám cưới của bạn cùng phòng khác - Tô San San, tôi không thể không đến, không thể để người khác coi thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rõ ràng Tống Tây mới là kẻ thứ ba, nhưng tôi lại bị xã hội coi là người phụ nữ đáng thương.
Tôi không đáng thương! Tôi sống rất tốt! Không có đàn ông, tôi càng tự do hơn!
—— Đây là Đào Tiểu Anh mà tôi muốn cho họ thấy.
Nhưng thực tế, sau khi tốt nghiệp, tôi sống một cuộc đời bình thường, làm công việc bình thường, ăn đồ ăn nhanh bình thường, trả khoản vay nhà bình thường, đi xem mắt bình thường...
Nhưng tôi có thể cho họ thấy mặt bình thường của mình không?
Không thể!
Tôi dậy sớm chuẩn bị.
Tô son điểm phấn cẩn thận, mặc chiếc váy đắt tiền, khoe eo thon và đôi chân dài miên man.
Lâm Dật nhìn thấy tôi, rõ ràng giật mình.
Nhưng chỉ một giây, anh liền trở lại bình thường, nói khẽ: "Đi ăn sáng đi."
Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi phòng, xuống lầu dùng bữa.
Kết quả, thang máy mở ra, một nhóm người bước ra, toàn là bạn học đại học của tôi.
Và trong đám đông có hai bóng người khiến tôi bất ngờ - bạn trai cũ Thôi Hạo và bạn gái hiện tại Tống Tây.
"Đồ khóc nhè!" Mọi người vui vẻ gọi tôi.
Tôi cũng cười đáp: "Lâu rồi không gặp!"
"Đồ khóc nhè giờ xinh quá!" Các bạn đồng thanh nói.
Tôi thấy ánh mắt Thôi Hạo lóe lên sự ngạc nhiên.
Còn Tống Tây, phòng thủ siết chặt cánh tay Thôi Hạo hơn.
Cô ta vẫn như ngày xưa, một vẻ đáng thương. Vì vậy dù cô ta cướp bạn trai tôi, tôi vẫn không thể ghét cô ta.
Tôi cười xã giao: "Có gì đâu, hôm nay thật trùng hợp!"
"Trùng hợp gì? Tô San San đón dâu từ khách sạn này mà!"
Gai xương rồng