Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
8
Nhóm chat lớp đột nhiên sôi nổi, tôi mở vào xem, không ngờ mọi người đang nói về tôi.
"Bạn trai đồ khóc nhè đẹp trai quá!"
"Còn chu đáo nữa!"
"Khí chất hơn người!"
"Nghe nói còn rất mạnh mẽ!"
Cái này...
"Chẳng lẽ con gái hay khóc đều gặp may?"
...
Sao đột nhiên nói về tôi? Tôi lướt lên xem tin nhắn cũ.
Thấy một bức ảnh, chắc là bạn ngồi đối diện chụp lén.
Đúng lúc tôi nói cảm ơn, trong ảnh, góc nghiêng của Lâm Dật hoàn hảo không chê vào đâu được, khóe miệng cười làm dịu đi vẻ lạnh lùng vốn có.
Còn tôi đang cười nói gì đó bên tai anh, người ngoài nhìn vào, đúng là một cặp đang thân mật.
Bức ảnh rất đẹp.
Tôi lén nhìn lên, thấy Lâm Dật không để ý, lập tức lưu ảnh vào điện thoại.
Tối đến, cuối cùng cũng hò hét xong, tôi định về sớm nghỉ ngơi.
Tô San San nhiệt tình nói: "Cảm ơn mọi người đến chung vui, tôi đã đặt phòng karaoke Phú Lệ Hoa, mọi người đừng khách sáo nhé."
Cô còn dặn riêng tôi: "Tiểu Anh, lâu rồi cậu không về, đi gặp mọi người đi, ai cũng nhớ cậu."
Nghe thế, tôi còn từ chối được sao?
Tôi quay sang nhìn Lâm Dật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh hiểu ý tôi: "Đã đi cùng em cả ngày rồi, không thiếu lúc này."
Thế là cả nhóm ùa đi karaoke.
Lâm Dật định đi lấy xe, tôi kéo tay áo anh, anh hiểu ý, đi taxi cùng mọi người.
Dù sao chiếc xe anh lái, dù không phải của anh, nhưng còn nổi bật hơn xe hoa hôm nay.
Sự ăn ý này của anh lại khiến lòng tôi xao xuyến.
Nhiều bạn phải từ xa về. Mọi người lâu không gặp, trao đổi tâm sự hai năm qua, càng hát càng vui, càng uống càng phấn khích.
Tôi bị ép uống vài ly, cảm thấy chiếc váy bó sát khiến khó thở, liền ra ngoài hóng gió.
Đứng trên ban công một lúc, thấy đỡ hơn, định quay lại thì thấy hai bóng người đứng trong góc tối.
Thôi Hạo và Tống Tây.
Lúc này đi qua chắc sẽ làm phiền họ.
Tôi đứng đợi họ đi.
Không ngờ nghe rõ tiếng cãi nhau.
"Anh vẫn chưa quên cô ta!" Tống Tây trách móc.
"Em đừng gây chuyện, hai năm nay, anh chưa gọi điện cho cô ta lần nào!" Thôi Hạo cũng giận dữ.
"Anh còn muốn gọi điện? Còn nói trong lòng không có cô ta? Ban ngày anh nhìn cô ta chằm chằm!"
"Anh không được nhìn cô ta một cái à? Khi ở với cô ta, cô ta chưa bao giờ kiểm soát anh như em!"
"Vậy anh ở với em làm gì? Anh đi tìm cô ta đi! Nhìn bạn trai người ta, đẹp trai, giàu có, ân cần, nhà anh thì đến tiền đặt cọc cũng không có!" Tống Tây nói thẳng.
"Tống Tây, em tự hỏi lương anh hai năm nay đều đưa cho ai mua nhà cho em trai rồi?" Thôi Hạo cũng không nhượng bộ.
Có lẽ chạm vào nỗi đau của Tống Tây, cô ta lập tức mất hết khí thế, ôm Thôi Hạo xin lỗi: "Anh đừng giận, em nói sai rồi, em chỉ sợ mất anh, Đào Tiểu Anh có nhiều người thích, em chỉ có anh. Anh đừng giận em nhé?"
Gai xương rồng