Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

Tôi choáng...

"Tối qua mệt quá, quên mất, vừa định ăn sáng xong đi tìm mọi người!" Tôi ngượng ngùng cười.

"Mệt quá?" Có bạn lộ vẻ trêu chọc, nhìn qua lại giữa tôi và Lâm Dật, "Đồ khóc nhè tối qua ngủ ở đâu?"

Tôi ngây ngô chỉ về phía phòng tối qua.

"Trời! Dám ở phòng suite sang trọng? Tô San San cưới còn không đặt được phòng suite. Bạn trai đồ khóc nhè giàu quá nhỉ!"

"Thảo nào mệt!"

Tiếng hò hét của bạn học vừa dứt, cảnh tượng lập tức yên lặng kỳ lạ.

Gai xương rồng

Thôi Hạo biểu lộ khó coi.

Tống Tây cũng không thoải mái.

Tôi mở miệng, lời giải thích đến cổ họng rồi lại nuốt xuống.

"Chúng tôi đi ăn sáng trước, sau đó đến tìm mọi người." Tôi kéo Lâm Dật rời khỏi khung cảnh ngột ngạt này, bước vào thang máy.

Ngồi bàn ăn, bữa sáng Michelin cũng không còn ngon.

Lâm Dật vốn mặt lạnh bỗng bật cười, nghiêng mặt sang một bên, đường nét góc cạnh hiện rõ.

Đây là lần đầu tôi thấy anh cười, mới hiểu ý nghĩa của "nụ cười tựa hoa nở", khóe mắt cong lên, nhìn người khác khiến hồn bay phách lạc.

"Anh cười gì vậy?" Tôi nhăn mặt hỏi.

"Đồ khóc nhè?" Anh nhìn tôi đầy hứng thú, "Biệt danh bạn học đặt cho em rất hình tượng."

Nói xong lại cúi đầu cười.

Tôi oán giận nhìn anh: "Vui thế sao?"

"Ừ, rất vui."

Tôi cúi đầu chọc nĩa vào đĩa cơm: "Dễ khóc, em cũng không kiểm soát được."

"Anh thấy rồi."

Cần gì phải trực tiếp thế!

"À," Tôi do dự mở lời, "Anh định khi nào về?"

"Hả?" Anh nhướng mày nhìn tôi.

"Anh có thể đi dự đám cưới cùng em không?" Tôi lo lắng xoa tay.

7

"Với danh nghĩa bạn trai em?" Anh khoanh tay, ánh mắt thâm thúy.

"Được không?" Tôi nhìn anh đầy mong đợi, "Em có thể trả công anh!"

"Tại sao?" Anh hỏi nhẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Em không muốn cô gái cướp bạn trai em nghĩ em sẽ cướp lại bạn trai cô ta, cô ấy sống cũng khó khăn..." Tôi cúi đầu cười khẽ.

Tôi chỉ muốn nói với người khác rằng tôi sống tốt, nhưng không muốn phá vỡ cuộc sống của ai.

"Em thật là... ngốc đáng yêu."

Sự lạnh lùng trong mắt anh biến mất, anh đứng lên thanh lịch, thấy tôi vẫn nhìn, khóe miệng nhếch lên: "Đi thôi, bạn gái."

"Anh đồng ý rồi?!" Tôi vui vẻ đuổi theo.

Anh chỉ cười không nói.

Đúng là người tốt bụng!

Mấy cô gái chúng tôi vây quanh cô dâu Tô San San, vừa trang điểm vừa nói cười.

"Tiểu Anh, nghe nói tối qua cậu ngủ ở phòng suite bên cạnh tớ?" Tô San San đột nhiên hỏi.

"À, trùng hợp không?" Tôi cười gượng.

"Tối qua tớ  có nghe thấy tiếng một cô gái vừa khóc vừa la không? Nửa đêm mà chơi kích thích thế, khiến tớ không ngủ được." Cô ngáp dài.

"Không! tớ ngủ say lắm." Tôi bình thản nói dối.

Tô San San bỗng áp sát tôi: "Nói đi! Có phải cậu không?"

Cô nhìn tôi đầy tinh quái, các bạn nữ khác cũng hùa theo.

Tôi vung tay đánh cô, mặt đã đỏ bừng: "Nói bậy gì thế!"

"tớ nhớ lại, chỉ có cậu mới khóc to thế! Không ngờ bạn trai cậu trông lạnh lùng mà mạnh mẽ thế! Hahaha..." Mọi người cười phá lên.

Tôi không biết biện bạch thế nào, chỉ thấy xấu hổ và bực bội.

Vì cái miệng to của Tô San San, mọi người nhìn tôi và Lâm Dật đều với ánh mắt trêu chọc, thậm chí có bạn nữ còn nháy mắt với tôi, xấu hổ quá!

Tôi bất an nhìn Lâm Dật.

"Sao thế?" Anh cúi người xuống cho phù hợp với chiều cao của tôi, n.g.ự.c rộng hướng về phía tôi.

Tôi không kiềm được nhớ lại cảm giác ấm áp khi dựa vào n.g.ự.c anh tối qua, mặt lại đỏ lên.

"Ừm?" Một câu hỏi lên giọng, giọng nói quyến rũ của anh khiến lòng tôi bồi hồi...

"Không có gì." Tôi vội cúi đầu, vội vàng ngồi xuống.

Ngồi xuống, tôi lại gặp vấn đề mới - váy quá ngắn, dễ bị lộ.

Tôi kéo bên trái, chỉnh bên phải, ngồi không yên.

Đột nhiên, áo khoác ngoài của Lâm Dật phủ lên đùi tôi, vẫn còn hơi ấm của anh.

Tôi ngẩng lên nhìn anh đầy biết ơn, anh khẽ nhếch mép.

"Quá quyến rũ..." Tôi lẩm bẩm.

"Gì cơ?" Lâm Dật rõ ràng không nghe rõ, cúi mặt lại gần.

Tôi áp sát tai anh, thì thầm: "Em nói cảm ơn."