Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Thế là, vào một buổi chiều khô hanh, tôi đi làm về, thấy Lâm Dật cao ráo dựa cửa nhà tôi.

Hôm nay anh mặc áo khoác màu camel, không lạnh lùng như trước, thêm chút lười biếng. Một chân hơi co, người dựa tường, đúng chuẩn ngôi sao.

Dưới chân là chiếc vali.

Anh không nói gì, chỉ mỉm cười chờ tôi.

"Anh làm gì thế?" Tôi do dự bước lại gần.

"Em không nói sẽ nuôi anh sao?" Anh hơi nghiêng đầu, nhìn tôi chăm chú.

"Anh thật bị đuổi việc rồi?" Tôi ngạc nhiên hỏi.

"Không đến nỗi, bị trừ mấy tháng lương, không đủ tiền thuê nhà nên..." Có lẽ ngại, anh quay đi.

"À... vậy thì tốt." Tôi sợ hãi vỗ ngực.

"Em không nuốt lời chứ?" Anh khom người xuống nhìn tôi.

Khuôn mặt đẹp trai sát trước mắt, tôi nuốt nước bọt: "Tất nhiên không! Đúng là có phòng trống, anh muốn ở đến khi nào cũng được."

"Tốt." Khóe miệng anh nhếch cao hơn, tôi tưởng tượng thấy ánh mắt cưng chiều trong mắt anh.

Anh xoa đầu tôi, tôi nhón chân cọ cọ, anh bật cười.

Lâm Dật nói sếp không cho anh lái xe nữa, giờ đi làm phải đi tàu điện.

Hai chúng tôi cùng hướng, nhưng anh phải đi xa hơn hai trạm.

Từ nhà tôi đến ga có đoạn đường, khi tôi đưa mũ bảo hiểm cho anh, anh sửng sốt.

Anh nhìn chiếc xe máy nhỏ của tôi, nhíu mày: "Không ngờ em thật sự có chiếc xe máy không kẹt xe."

"Đúng thế! Lái xe em không giỏi, nhưng đi xe máy em là lão làng! Lên xe!"

Ban đầu tôi lo với chiều cao của Lâm Dật, ngồi xe máy sẽ mất thẩm mỹ.

Nhưng tôi đã lo xa.

Anh bước chân dài lên xe, ngồi sau bình thản, khí chất còn hơn tôi ngồi xe sang.

Anh tự giác nắm tay cầm phía sau, tôi thầm cười: Chàng trai trẻ, anh còn non lắm!

Trên đường phố giờ cao điểm, tôi phóng như bay, len lỏi, phanh ga liên tục, chẳng mấy chốc tay anh đã ôm eo tôi.

Tôi tăng tốc, n.g.ự.c anh tựa sát vào lưng. Hehe

Cánh tay anh rắn chắc, tôi thấy hơi khó thở.

Ngực anh rộng và ấm.

"Anh có thể... không cần ôm chặt thế." Tôi bẽn lẽn cắn môi, giọng bị gió cuốn đi.

"Gì cơ?" Anh không nghe rõ, cúi xuống hỏi. Cằm đặt lên vai tôi, má chạm má, dịu dàng.

"Em nói, ôm chặt vào, em tăng tốc đây!"

12

Sống chung với Lâm Dật, à không, là ở chung nhà, tôi có thắc mắc mới: Cùng ăn ngũ cốc, sao có người đẹp đến mức trời ghen đất hờn?

Lâm Dật ăn uống điềm đạm, cử chỉ tao nhã, toát lên khí chất quý tộc.

Thấy tôi nhìn chằm chằm, anh đưa khăn giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Hả?"

"Lau nước dãi."

"Ừ." Tôi vô thức đón lấy.

Nước dãi đâu?

Tôi nhận ra bị anh trêu, tức giận đẩy khăn lại, bĩu môi.

Anh cúi đầu cười khẽ, vừa ranh mãnh vừa đẹp trai.

Anh thích trứng ốp la tôi rán, đổi lại anh rửa bát.

Tôi ôm túi khoai tây đứng cửa bếp, nhìn lưng anh chảy nước miếng.

Vai rộng, eo thon, chân dài, không biết sau này hại cô gái nào.

Đặc biệt cái eo thon, khiến tôi nhớ đến cá chép nhảy, đường nét mượt mà, tràn đầy sức mạnh!

"Tiểu Anh?" Anh đột nhiên gọi.

"Sao ạ?" Tôi nhai khoai tây, trả lời ngọng nghịu.

"Buộc dây tạp dề giúp anh." Nói rồi anh lùi vài bước đến trước mặt tôi.

Thế là cái eo thon vừa khiến người ta thèm khát, giờ cách tôi vài centimet.

Tôi vội đặt khoai tây xuống, run rẩy cầm dây, m.á.u dồn lên đầu hơi choáng.

Cuối cùng cũng buộc xong, "vô tình" chạm vào eo anh, anh cứng người, bụng siết chặt hơn.

Đầu ngón tay nóng ran, tôi buộc là eo anh ư? Đó là hormone tuôn trào của anh đó!

"Sao không đi xem TV?" Giọng anh trầm khàn.

"Ừ, đi ngay!" Tôi chộp lấy khoai tây, bỏ chạy.

Lâm Dật dọn dẹp xong, đi tắm, khi quay lại tôi đang nhét đầy khoai tây vào miệng, nước mắt giàn giụa.

Anh liếc nhìn phim Hàn trên TV, thở dài ngồi xuống.

"Tiểu Anh?"

"Hử?" Tôi mếu máo quay lại, mắt đẫm lệ nhìn anh.

"Nuốt xong rồi khóc," Anh gõ nhẹ vào má phúng phính của tôi, "Coi chừng sặc."

Tôi cố nuốt khoai tây, nước mắt chảy dài.

Anh cười lau nước mắt cho tôi, tôi như tìm được người lắng nghe, chỉ TV: "Cô nữ chính tội nghiệp quá, bạn trai theo gái giàu bỏ cô ấy, cô ấy cô đơn quá... hu hu"

Anh xoay vai tôi lại, vỗ lưng: "Không sao, sau này không có soái ca giàu có yêu thương cô ấy sao?"

Tôi tròn mắt ngồi thẳng: "Anh xem rồi? Người lạnh lùng như anh cũng xem phim Hàn?"

Gai xương rồng

Tôi như tìm được tri kỷ, vừa mừng vừa ngạc nhiên.

"Phim Hàn không phải đều diễn thế sao?" Anh lạnh lùng nói.

Thôi được, không nên bàn luận với đàn ông thẳng thắn về chủ đề này.

Tôi cam chịu ngồi xuống, cố ý đè lên nửa vai Lâm Dật, anh không rút lại.

Hì hì, phải chăng anh cũng có tình cảm với tôi? Tôi thầm mừng.