Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1.

Trong nhà hàng, tôi nhìn Tiêu Dật - của thời trẻ hơn rất nhiều so với năm ấy - đang gọi Giang Văn Uyển ngồi bên cạnh mình là "chị dâu". Lúc đó, tôi mới thực sự xác nhận rằng mình đã sống lại.

Tiêu Dật đẩy đĩa tôm đã bóc vỏ qua, nhẹ nhàng và chậm rãi: "Chị dâu, chị ăn nhiều một chút, cứ thế này thì cơ thể sẽ không chịu nổi đâu."

Giang Văn Uyển đỏ mắt, cười buồn bã: "Khi Tiêu Phong còn sống, anh ấy cũng bóc tôm cho chị như vậy."

Tay đặt trên bàn của Tiêu Dật hơi siết lại, trong mắt anh ta tràn ngập nỗi buồn và sự thương xót.

Tôi nhìn hai người ngồi cạnh nhau ở đối diện mình, từ từ nhớ lại bây giờ là lúc nào. Tôi đã trở về năm năm trước. Lúc này, anh trai của Tiêu Dật vừa qua đời vì tai nạn xe được năm tháng, để lại người vợ mới cưới là Giang Văn Uyển.

Khi Tiêu Dật mười hai tuổi thì cha mẹ đều qua đời, là Tiêu Phong - người anh trai - một tay nuôi nấng Tiêu Dật khôn lớn, tình cảm anh em sâu đậm. Tiêu Dật lo rằng người chị dâu duy nhất của mình sẽ nghĩ quẩn khi sống trong cảnh chăn đơn gối chiếc nên không chỉ đón cô ta về sống chung để chăm sóc, mà còn đưa cô ta theo mỗi khi hẹn hò với tôi, anh ta nói là muốn Giang Văn Uyển vui vẻ hơn.

Tôi và Tiêu Dật là người yêu của nhau từ thời Đại học, tôi là người theo đuổi anh ta. Tiêu Dật là thiên tài lạnh lùng, kiêu ngạo và cô độc, vẻ ngoài trong sáng và thanh tao của anh ta đã lay động trái tim tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hen hò với nhau suốt bốn năm, trước mặt Tiêu Dật, tôi - người ngạo nghễ từ bé - lại vô cùng nhượng bộ và chịu đựng. Đối với suy nghĩ này của anh ta, tuy tôi hiểu sự thương hại và trách nhiệm của Tiêu Dật đối với chị dâu của mình, nhưng ít nhiều vẫn thấy khó chịu trong lòng. Tôi từng bày tỏ chút ít bất mãn cho anh ta hay.

Khi đó, Tiêu Dật nhìn tôi với ánh mắt thất vọng và tức giận: "Chị dâu là người nhà của anh trai, cũng là người nhà của anh, anh có trách nhiệm và nghĩa vụ phải chăm sóc chị ấy trong thời kỳ đặc biệt này! Nam Nam, em đừng học theo những kẻ hạ lưu đó, trái tim dơ bẩn thì chỉ nhìn thấy thế giới dơ bẩn thôi, người nhà với nhau cả, có gì mà ngại!"

Thế nhưng năm năm sau, vào ngày cầu hôn tôi, chính người đã nói ra những lời đanh thép đó lại bất ngờ bị lộ ra rằng anh ta và "người nhà" trong lời anh ta đã có với nhau một đứa con trai bốn tuổi. Tính theo thời gian thì hẳn là khoảng một tháng sau kể từ thời điểm bây giờ, hai người đã vượt qua giới hạn, lên giường với nhau.

Có lẽ vì lúc này, tôi tỏ ra khá thờ ơ với sự đau buồn của Giang Văn Uyển nên Tiêu Dật nhíu mày, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Nam Nam, hôm nay chúng ta đưa chị dâu ra ngoài chơi là để chị ấy vui vẻ, đừng có mặt nặng mày nhẹ như vậy. Em pha một chén nước chấm cho chị dâu đi, đừng cho dầu hào, cho nhiều rau mùi vào!"

Tôi ngước mắt lên, nhìn Tiêu Dật một lúc lâu. Lúc này, anh ta vẫn gọi Giang Văn Uyển là "chị dâu", nhưng rất nhanh thôi, anh ta sẽ đổi cách xưng hô thành "Văn Uyển".

Linlin

"Mặt nặng mày nhẹ? Có à?" Tôi cười nhạt: "Tôi thấy mặt mình rất bình thường mà, về việc mặt mày thế nào mới khiến người khác vui, tôi thật sự không biết. Còn về nước chấm, không phải là tự chọn sao? Tự chọn nghĩa là tự mình giúp mình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Có lẽ Tiêu Dật không ngờ tôi lại có thái độ như vậy nên giọng điệu của anh ta xen lẫn một chút giận dữ: "Nam Nam, đừng có không biết điều! Em như vậy sẽ khiến chị dâu hiểu lầm là chúng ta không chào đón chị ấy, bây giờ, em mau xin lỗi chị dâu đi!"

Tiêu Dật nhìn tôi, sa sầm mặt mày, sự trách móc rõ ràng trong đôi mắt. Khi Tiêu Dật trưng ra vẻ mặt này, tức là anh ta rất tức giận rồi. Và trước đây, để tránh cãi vã, tôi luôn lập tức ngoan ngoãn đầu hàng, Tiêu Dật nói gì thì tôi cũng nghe theo.

Nhưng lúc này, tôi chỉ im lặng, nhìn anh ta.

"Tiêu Dật." Giang Văn Uyển thở dài, lên tiếng: "Mộ Nam người ta còn trẻ, có chút trẻ con là chuyện bình thường, em phải nhường nhịn em ấy chứ.”

Nói rồi, cô ta lại nhìn tôi, nói với vẻ dịu dàng: “Em ấy chỉ muốn chị vui vẻ chút thôi, trong lúc nhất thời, nói chuyện vội vàng quá. Chị cũng được coi như là trưởng bối của Tiêu Dật, em nể mặt chị, đừng chấp nhặt nhé. Aizzz, em không biết là chị ghen tị với hai đứa các em đến mức nào đâu..."

Nói đến đó, cô ta lại có vẻ buồn bã, giọng nói cũng nghẹn lại.

Trên mặt Tiêu Dật xẹt qua một chút đau lòng, anh ta kìm nén nó, nhìn người phụ nữ bên cạnh: "Chị dâu, tất cả chúng em đều mong chị có thể vui vẻ hơn."

Giang Văn Uyển nhìn anh ta với đôi mắt đỏ hoe, mấp máy môi. Dường như cô ta muốn nói gì đó, nhưng rồi lại không nói ra.

"Thật ra để cô ấy vui vẻ thì cũng không khó." Tôi đột nhiên đứng dậy, phá vỡ bầu không khí đôi uyên ương nắm tay nhau mà rơi lệ.

Tiêu Dật tưởng tôi mềm lòng như mọi khi, mím môi, nói: "Đi đi, lúc lấy nước chấm thì lấy thêm đĩa dưa lưới nữa, chị dâu thích ăn."

Tôi cười cười: "Ăn chút dưa thì sao mà vui vẻ được, tôi thấy chi bằng kẻ ăn trộm bóng tối là tôi đây biến mất ngay lập tức thì cô ta sẽ vui hơn đấy!"

Nói xong, mặc kệ vẻ mặt ngỡ ngàng của hai người, tôi đứng dậy rời đi, để lại âm thanh giòn giã của gót giày cao tám phân.

"Mộ Nam!"

Giọng điệu kìm nén sự phẫn nộ của Tiêu Dật được truyền đến từ phía sau.

Tôi không quay đầu lại, sải bước ra khỏi nhà hàng.