Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

2.

Tôi để xe lao nhanh trên đường vì nóng lòng muốn về nhà, về để gặp một người.

Vì tôi vừa chợt nhớ ra rằng hôm nay là ngày mà Dục Thành xuất hiện ở nhà tôi lần đầu tiên, đề nghị việc kết thông gia giữa hai nhà với bố tôi. Trong cuốn nhật ký đã ngả vàng có ghi lại từng câu từng chữ rằng vào lúc này, anh âm thầm yêu tôi đến năm thứ tư.

Mà trước đó, tôi chưa từng gặp anh.

Sau khi đỗ xe trong sân, tôi nhanh chân bước vào sảnh.

Từ xa, tôi thấy có một người đàn ông mặc vest đen đang ngồi trên chiếc ghế tròn được làm bằng gỗ hồng ở cổng phía bắc. Anh có mái tóc đen, dày và bồng bềnh, khi nhìn từ phía sau thì tôi thấy được dáng người rộng và thẳng tắp của anh ấy. Một tia nắng xiên xiên chiếu vào hành lang, rọi về phía bên cạnh anh, tạo thành một quầng sáng mờ ảo.

Tôi thoáng ngẩn người.

Bố nhìn thấy tôi thì lộ vẻ kinh ngạc: "Nam Nam, sao con lại về rồi? Không phải là hôm nay, con sẽ về rất muộn sao?"

Lưng người đàn ông đột ngột cứng đờ. Anh không quay người, không nói lời nào, thậm chí ngay cả những thay đổi nhỏ trong tư thế cũng không có. Thế nhưng, tôi vẫn cảm nhận được sự cứng đờ một cách đột ngột của anh.

"Con hơi mệt nên về sớm."

Tôi từ từ đi vòng qua. Theo từng bước chân di chuyển của tôi, gương mặt người đàn ông dần dần hiện ra: chiếc cằm thon gọn, sống mũi cao thẳng, hàng mi dày… và đôi mắt đen sâu thẳm đột nhiên ngước lên, nhìn thẳng về phía tôi.

Tôi yên lặng, đối diện với anh. Người trước mắt dần trùng khớp với khuôn mặt mơ hồ trong ký ức. Ngược dòng thời gian và nhìn lại quá khứ, tôi xem xét lại người chồng cũ chỉ có một năm hôn nhân ngắn ngủi với mình thì mới nhận ra rằng anh lại là một người đàn ông có vẻ ngoài rất đẹp trai, khôi ngô cùng với thần thái tươi sáng, rạng rỡ, trông thông minh và dễ mến đến vậy. Nhưng trong trái tim tôi ngày trước, anh chỉ là một cái bóng mang danh nghĩa người chồng.

Nhớ lại thì thấy trước đây, tôi và anh gần như không có quá nhiều sự giao tiếp: rất ít khi gặp mặt, những cuộc trò chuyện không có chút cảm xúc nào, sự im lặng khi ở bên nhau. Thậm chí khi ký đơn ly hôn, tôi còn viết sai tên anh...

Cũng như kiếp trước, anh xuất hiện một cách đột ngột.

Bố tôi đầu tư thua lỗ khiến chuỗi vốn bị đứt đoạn. Trong lúc chúng tôi đang ở đường cùng, Dục Thành - người kế nhiệm trẻ tuổi nhất của tập đoàn Dục Thị - chủ động đề nghị việc hợp tác bằng cách kết thông gia.

Ban đầu, bố tôi không tin, dù sao thì công ty của gia đình tôi hoàn toàn không cùng đẳng cấp với tập đoàn Dục Thị khổng lồ. Hai năm nay, tin tức về cuộc đấu đá nội bộ giữa những người thừa kế tập đoàn Dục Thị và Dục Thành - người con riêng lên nắm quyền bằng bàn tay thép của mình - đã được lan truyền theo quy mô lớn một cách sôi nổi, mạnh mẽ, gây được tiếng vang và có ảnh hưởng sâu rộng.

Lý do kết hôn mà Dục Thành đưa ra là thông qua việc kết thông gia để tạo dựng mối quan hệ hợp tác, anh muốn thâm nhập vào ngành truyền thống mà công ty của bố tôi đang hoạt động. Cuộc hôn nhân chỉ cần kéo dài một năm, chỉ cần làm vợ chồng trên danh nghĩa.

Cách đây không lâu, bố tôi thận trọng từng li từng tí đề cập đến chuyện này với tôi một lần, nhưng bị tôi từ chối trong sự giận dữ.

Từ khi tôi còn nhỏ, ông đã cưng chiều tôi hết mực nên khi ấy, ông cũng không muốn ép buộc tôi.

Kiếp trước, tôi vô tình biết được khó khăn mà bố đang đối mặt, và cũng trong đúng khoảng thời gian đó, tôi đang giận dỗi Tiêu Dật vì chuyện Giang Văn Uyển, trong lúc bốc đồng, tôi đồng ý việc kết hôn.

Hôm nay là ngày Dục Thành đến nhà lần đầu tiên, bố tôi đang chuẩn bị từ chối anh. Và đáng lẽ ra, tôi sẽ không xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Bố, trông vị này quen mặt quá." Tôi nhìn người đàn ông đang bất động trước mặt, cười tủm tỉm và nói.

Hàng mi dài của Dục Thành nhẹ run lên.

"À, Nam Nam, đây là anh Dục. Đây là đứa nhỏ nhà tôi - Mộ Nam." Bố tôi xoa tay, vội vàng giới thiệu.

Anh từ từ đứng dậy, đưa tay ra với tôi, giọng nói bình tĩnh, không chút gợn sóng: "Cô Mộ, rất hân hạnh được gặp cô."

Trông có vẻ rất điềm tĩnh, rất bình thản, là hình tượng một người ở cương vị cao có uy quyền và sức mạnh được thể hiện một cách tự nhiên thông qua khí chất, ánh mắt, cử chỉ mà không cần phô trương, la hét hay dùng vũ lực, khiến người khác phải kính nể và e dè. Thế nhưng, trong cuốn nhật ký đó, anh đã dành một đoạn rất dài để ghi lại lần đầu tiên mình chính thức gặp gỡ tôi. Từ bộ quần áo đến kiểu tóc của tôi, mỗi câu nói, mỗi biểu cảm của tôi, anh đều miêu tả tỉ mỉ từng chút một bằng câu chữ. Anh nói rằng trong khoảnh khắc đó, lòng anh dậy sóng như thủy triều cuộn trào, suýt chút nữa đã tràn hết ra ngoài.

Tôi liếc nhìn chân anh. Bên trong chiếc quần tây thẳng thớm, từ đầu gối trở xuống của chân trái là chân giả. Đây không phải là bí mật gì, đó là cái giá mà anh đã phải trả trong cuộc chiến giành quyền lực khốc liệt, nhưng cũng là nguồn gốc cho sự tự ti lớn nhất của anh khi ở trước mặt tôi.

Anh để ý đến ánh nhìn của tôi, ngón tay run lên với cường độ nhẹ đến mức không thể nhận ra, suýt chút nữa thì anh đã rụt lại.

Tôi đưa tay ra nắm chặt lấy tay anh, động tác vừa dịu dàng lại vừa có lực: “Anh Dục, rất vui khi được gặp anh."

Anh lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt đen huyền rồi rất nhanh lại rũ mi xuống, nói khẽ: "Cô Mộ, tôi cũng rất vui khi được gặp cô."

Bố khẽ hắng giọng, mở lời một cách khó khăn: “Anh Dục, thật sự xin lỗi, về chuyện mà anh đề nghị, đứa nhỏ nhà tôi…"

"Bố." Tôi ngắt lời ông: "Đối tượng kết hôn mà bố nói với con chính là anh Dục sao?"

Bố tôi giật giật khóe miệng, nói một cách gượng gạo: "À, đúng vậy."

"Vậy con đồng ý."

Hai người đàn ông lập tức im lặng.

Bố tôi ngẩn người, chớp chớp đôi mắt tròn xoe: "Nam Nam, không phải là con… Ấy… Sao lại..."

"Vì con cảm thấy mình rất có duyên với anh Dục."

Người đàn ông đang đứng im lặng đột nhiên ngước đôi mắt trầm tĩnh lên, nhìn về phía tôi. Khoảnh khắc đó, tôi như thể nhìn thấy đại dương trong mắt một người. Xanh thẳm, tĩnh lặng, sâu không lường được.

"Được, vậy cứ quyết định như vậy đi." Anh rũ mi xuống, hờ hững nói.

Sau khi Dục Thành đi, tôi lập tức đi thang máy lên phòng ngủ tầng ba, nhẹ kéo rèm cửa, hướng ánh nhìn về phía khúc cua nhỏ trên con đường cách chỗ mình không xa.

Linlin

Dưới tán cây xanh um tươi tốt, chiếc Cullinan màu đen đậu bên đường. Có một thân hình cao ráo lặng lẽ đứng ở một bên, dáng người thẳng tắp, nhưng lại hơi cúi đầu như đang tập trung suy nghĩ về điều gì đó.

Anh viết rằng mỗi lần rời đi từ đây, anh đều sẽ đứng ở đó nửa tiếng.

Nhìn người đàn ông chưa từng để lại quá nhiều dấu ấn trong cuộc đời mình, trong lòng tôi trào dâng nhiều cảm xúc. Tôi nhớ lại cuốn nhật ký đó, cuốn nhật ký đã ghi lại mối tình thầm kín mà to lớn kéo dài suốt chín năm của một chàng trai dần trưởng thành thành một người đàn ông…