Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Từ hôm ấy, Dục Thành như được kích hoạt một công tắc nào đó, chuyện hôn hít là việc không thể ngăn cản.
Trong văn phòng tầng thượng, tôi đột nhiên bị anh ấy ôm eo và nhấc bổng lên, tựa vào bàn làm việc rồi vùi đầu hôn.
Khi đang ngồi trên sofa chọn kế hoạch tổ chức đám cưới, anh ấy nghiêng đầu nhìn môi tôi chằm chằm, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó mà tôi không thể gọi tên. Thế rồi, không hiểu sao mà chúng tôi lại hôn nhau.
Khi đang lái xe trên đường, đang nói chuyện bình thường thì anh ấy đột nhiên tấp vào lề, tôi hỏi có chuyện gì, anh ấy cũng không trả lời mà chậm rãi tháo dây an toàn, cúi người hôn tôi.
Linlin
Tôi không khỏi thắc mắc rằng đây còn là người đàn ông mới chỉ nhìn tôi một cái mà đã lảng tránh đó không?
Anh ấy quả thực là tự học thành tài.
Kiếp trước, sau khi kết hôn, tôi và anh ấy không sống cùng nhau. Chỉ trong một số buổi tiệc quan trọng, chúng tôi mới cùng xuất hiện với tư cách vợ chồng. Khi tôi khoác tay anh ấy, anh ấy không có biểu cảm gì; khi tôi nói chuyện với anh ấy, anh ấy đáp lời một cách hờ hững. Trong ký ức của tôi, anh ấy là một người khô khan, nhạt nhẽo và lạnh lùng đến cùng cực.
Ngày ly hôn, tôi thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, còn anh ấy đã viết trong cuốn nhật ký hai chữ: “Đủ rồi.”
Trong những ngày qua, tôi dần dần hiểu một Dục Thành chân thật. Anh ấy có chỉ số IQ cực cao, suy nghĩ thấu đáo, góc nhìn độc đáo. Thật ra anh ấy có nhiều sở thích, có động có tĩnh, anh yêu thiên văn học, thích lịch sử, giỏi leo núi, mê cờ vây. Ừm, còn một điểm nữa là anh si mê tôi.
Nhưng những ám ảnh tuổi thơ và cuộc chiến giành quyền kiểm soát tập đoàn Dục Thị vẫn có ảnh hưởng sâu sắc đến anh ấy. Đôi khi, anh ấy lại cực kỳ không có cảm giác an toàn, cực kỳ mong manh. Khi anh ôm chặt lấy tôi và không nói một lời nào, tôi biết rằng anh ấy đang sợ hãi. Anh sợ số mệnh thay đổi vô thường, sợ tôi sẽ rời đi, sợ mọi thứ sẽ tan biến.
Thỉnh thoảng, tôi cũng bị chuyện anh ấy qua đời ở kiếp trước làm cho phiền não, gây nên ám ảnh. Nhưng tôi tự an ủi mình rằng kể từ khi tái sinh, tôi đã đưa ra rất nhiều lựa chọn khác với kiếp trước, chắc chắn hiệu ứng cánh bướm sẽ tạo ra ảnh hưởng, có lẽ kết cục đã được thay đổi tận gốc rồi.
12.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tối hôm đó, Dục Thành quấn quýt hồi lâu trước cửa nhà tôi, sau khi anh rời đi trong lưu luyến thì Tiêu Dật bất ngờ xuất hiện.
Tiêu Dật gầy đi nhiều. Anh ta nhìn tôi với vẻ đau khổ tột cùng.
Tôi im lặng, không nói gì.
Lúc này đây, đến cả một câu trách móc hay khinh bỉ, tôi cũng chẳng buồn nói với anh ta - người đàn ông đã hiện hữu trong chín năm thanh xuân của mình.
“Mộ Nam, em thật độc ác. Tình cảm suốt bốn năm mà em nói bỏ là bỏ rồi nhanh chóng ở bên người đàn ông khác. Em làm vậy là không tôn trọng anh, cũng không tôn trọng chính mình. Anh thực sự không thể được tha thứ đến thế sao? Chẳng qua là anh đã bảo vệ Văn Uyển trước mặt em, nhưng em biết rõ anh chỉ muốn cô ấy được vui vẻ hơn một chút mà thôi.”
Tôi vẫn không nhịn được mà khẽ bật cười thành tiếng rồi nghiêng đầu nhìn anh ta, từ từ nói: “Tiêu Dật, cái gọi là “muốn cô ấy được vui vẻ” của anh có bao gồm cả việc lên giường với “cô ấy” không?”
Đồng tử của Tiêu Dật chợt co rút lại, sau đó, sự giận dữ bừng lên trên khuôn mặt anh ta: “Mộ Nam! Em quá đáng! Sao em có thể nói ra những lời như vậy chứ?”
“Nhưng anh lại làm được đó!” Tôi không muốn lãng phí thời gian nữa, sốt ruột cắt ngang lời anh ta: “Ngày anh gặp tôi ở bệnh viện là lần đầu tiên hai người lên giường với nhau à?”
Anh ta trắng bệch mặt mày, nhẹ run môi.
“Lần đầu tiên mà đã mãnh liệt đến mức làm chị dâu yêu quý của anh bị vỡ hoàng thể sao? Tuần trước, hai người đã đến bệnh viện, xác nhận cô ta có thai rồi đúng không? Kết quả thương lượng của hai người là gì? Giữ lại đứa bé? Cho Giang Văn Uyển thân phận vợ bé? Cô ta cũng bằng lòng với điều đó à? Anh đã phản bội tình cảm suốt bốn năm của chúng ta một cách kinh tởm như vậy. Anh trai anh mất chưa đầy nửa năm, anh đã giở trò l.o.ạ.n l.u.â.n với chị dâu mình. Tiêu Dật, miệng anh thì nói những phẩm chất tốt đẹp, những chuẩn mực về đạo đức và cách cư xử của con người trong xã hội, thân thể anh lại làm nhiều chuyện ô uế, đê tiện, thấp hèn đến thế, anh có tư cách gì mà dám xuất hiện trước mặt tôi?”
Khuôn mặt Tiêu Dật trắng bệch từng chút một trong từng câu chất vấn của tôi.
Tiếng ve kêu đột nhiên trở nên ồn ào và chói tai như thể đang bày tỏ sự bất mãn tột độ đối với những chuyện bẩn thỉu trên thế gian này.
“Đừng nói nữa! Xin em đừng nói nữa!” Anh ta từ từ ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu bằng hai tay, không ngừng run rẩy đôi vai.
Tôi đứng trên bậc thềm, lạnh lùng liếc nhìn anh ta.