Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi lặng lẽ chờ đợi Dục Thành trút bỏ cảm xúc. Không ai hiểu người đàn ông trước mặt hơn tôi. Dục Thành lẻ loi bước đi trong bóng tối, chỉ vì một chút ánh sáng le lói ấy mà sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng. Tôi hiểu nỗi lòng sục sôi, mãnh liệt của anh, khao khát mà không thể chạm tới, không dám đụng vào, và nỗi cô đơn vô tận của anh… Tôi vô cùng may mắn khi là người phụ nữ được anh ấy yêu say đắm.
Kiếp trước, tôi và Tiêu Dật chia tay rồi lại tái hợp, yêu đương chín năm trời. Chúng tôi cãi vã, chiến tranh lạnh không biết bao nhiêu lần vì ranh giới không rõ ràng giữa anh ta và Giang Văn Uyển. Từ một cô gái dám yêu dám hận, rộng rãi, hào hiệp, không so đo, tự nhiên, thoải mái, lịch thiệp trong cư xử, luôn toát lên phong thái tự tin và ung dung, tôi trở thành một kẻ do dự, e ngại, thiếu quyết đoán. Thật ra lúc đó, tôi đã không còn phân biệt được rốt cuộc là trong ngần ấy năm, tôi vì yêu mà không thể rời xa anh ta hay là cố chấp muốn tìm kiếm một kết quả.
Cuối cùng thì người không có dũng cảm cắt đứt đã phải hứng chịu hậu quả.
Tại lễ cầu hôn, trên màn hình lớn đang chiếu những thước phim ấm áp của chúng tôi suốt chín năm đột nhiên xuất hiện một hình ảnh bất ngờ: khung cảnh Tiêu Dật và Giang Văn Uyển cùng một đứa trẻ có nét mặt gần như hoàn toàn giống anh ta ở công viên, ở bờ sông, ở khu vui chơi… ấm cúng và tươi đẹp.
Khi mọi người đang há hốc mồm kinh ngạc thì cánh cửa lớn bị đẩy ra, một đứa bé chạy vào ôm lấy Tiêu Dật mà khóc nức nở: “Bố ơi! Bố không cần con và mẹ nữa sao?”
Đằng sau là Giang Văn Uyển đang lặng lẽ rơi lệ.
Khoảnh khắc đó, sắc mặt Tiêu Dật trở nên trắng bệch.
Ba người họ ôm nhau, tôi đứng một bên giống như một nữ phụ độc ác chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.
Bây giờ, chỉ sau một tháng ở bên Dục Thành, tôi cảm nhận rõ ràng rằng con người tươi sáng, rạng rỡ và tràn đầy năng lượng ngày xưa của tôi đã trở lại, không chỉ cơ thể được tái sinh mà trái tim tôi cũng được tái sinh.
Hoàng hôn chìm đắm trong ráng chiều cam đỏ, và tôi chìm đắm trong tình yêu hết sức chân thành.
Vậy nên Dục Thành à, em đã trở lại để yêu anh.
10.
Ngày cưới nhanh chóng được ấn định.
Tôi đã bù đắp cho những thiếu sót của lần trước. Khi ấy, tôi không tham gia vào bất cứ việc gì. Tôi và Dục Thành cùng đi xem địa điểm, thử váy cưới, chọn quà cảm ơn.
Nhân viên thì thầm với tôi: “Cô Mộ ơi, chồng cô yêu cô thật đấy. Chỉ cần cô nói chuyện là anh ấy cứ nhìn cô mãi, ánh nhìn của anh ấy chưa từng rời đi một giây nào.”
Linlin
Tôi nhìn Dục Thành đang thử vest, cười, nói: “Phải đó, anh ấy siêu yêu tôi.”
Có lẽ Dục Thành cảm nhận được ánh nhìn của tôi nên anh quay đầu lại theo bản năng, mỉm cười với tôi. Bộ âu phục màu trắng khiến nụ cười của anh ấy càng thêm rạng rỡ, xán lạn như những vì sao, làm cho tôi bị lóa mắt.
Tối hôm đó, chúng tôi dùng bữa tại một nhà hàng Pháp lãng mạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nghệ sĩ piano dừng chơi, cầm một bông hồng đỏ tươi và hỏi tất cả các cặp đôi trong khán phòng rằng: ai muốn chứng minh tình yêu của mình?
Tất cả các cặp đôi đều giơ tay, bao gồm cả tôi.
Dục Thành đang cúi đầu cẩn thận giúp tôi múc canh.
Nghệ sĩ piano đưa bông hồng đến trước mặt tôi, chúng tôi được mời lên sân khấu.
Tôi cắn bông hồng, ngẩng đầu nhìn Dục Thành. Anh ấy cười, đôi mắt toát lên sự ấm áp, phối hợp với mọi ý thích bất chợt của tôi.
Khúc Canon vang lên, tôi bỏ bông hồng ra rồi nhón chân, hôn lên môi anh ấy. Đôi mắt anh chợt mở to. Tôi chỉ chạm nhẹ rồi rời đi, vẫn còn thấy hơi ngượng ngùng.
Nghệ sĩ piano thông báo bàn của chúng tôi được miễn phí.
Chúng tôi bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay, toàn thân Dục Thành hơi ngẩn ngơ. Sau khi ăn xong và lái xe đưa tôi về, anh ấy vẫn không được bình thường. Mắt nhìn thẳng phía trước, môi mím chặt, khi nói chuyện thì lơ đễnh.
Đến khu dân cư nhà tôi, chúng tôi xuống xe, bước vào bên trong trong làn gió mát.
Thỉnh thoảng, Dục Thành nghiêng đầu nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Tôi thắc mắc: “Sao vậy anh?”
Anh ấy xoa xoa vầng trán, có vẻ phiền não: “Đó là nụ hôn đầu của anh.”
Tôi ngẩn ra: “Vậy thì?”
“Vậy thì…” Người đàn ông dừng bước, xoay người lại: “Vừa rồi không tính.”
Vừa dứt lời, anh ấy nâng mặt tôi lên bằng hai tay rồi cúi xuống hôn. Ban đầu, anh cẩn thận, nếm thử một chút rồi thôi. Tôi như dựa vào một lò lửa nóng bỏng, nghe thấy trái tim trong lồng n.g.ự.c anh đập như trống đánh liên hồi.
Tôi thở dốc nhẹ, không kìm được từ từ giơ tay lên rồi đặt lên eo Dục Thành. Anh ấy thoáng khựng lại rồi như thể nhận được sự đồng ý nào đó mà đột nhiên hôn dữ dội hơn, đi sâu hơn từng bước, trong mắt anh lấp lánh ánh sáng rực rỡ, nóng bỏng.
“Sao hai đứa không vào…” Bố mở cửa, thò nửa đầu ra, còn chưa nói hết câu thì...
“Rầm!” Cánh cửa lại bị đóng sầm lại với tốc độ nhanh như chớp.
Đêm hôm đó, bầu trời đầy sao sáng, ve kêu râm ran giữa mùa hè, tôi bị Dục Thành hôn đến mức suýt ngất đi.