Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tôi mở mắt vào ngày hôm sau thì đã là buổi chiều. Bên cạnh tôi không có ai, rèm voan trắng nhẹ nhàng bay phấp phới, trước cửa sổ là một bó hoa hồng lớn tươi thắm, rực rỡ.

 

Khi xuống giường, toàn thân như rã rời khiến tôi nhăn nhó một lúc lâu.

 

Không thấy Dục Thành ở dưới lầu nhưng tôi biết anh ấy ở đó. Lí do là bởi vì trên bàn ăn có bày biện đĩa trái cây tinh tế, trong bếp, canh sôi sùng sục, bốc hơi nóng nghi ngút, thơm lừng và đậm đà.

 

Tôi thấy vui vẻ, liền tiện thể ra vườn hồng dạo một vòng. Khi hái về một bó hồng lớn, tôi lại bắt gặp một bóng dáng cao lớn, đứng bất động như pho tượng ở cửa. Anh ấy cúi đầu, bất động, trông anh cô đơn và suy sụp như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

 

Tôi gọi một tiếng trong sự nghi hoặc: "Dục Thành."

 

Anh ấy đột ngột quay đầu, nhanh chóng tiến đến rồi ôm chặt tôi vào lòng. Cơ thể anh ấy lại đang run rẩy nhè nhẹ.

 

Tôi sững sờ: "Dục Thành, có chuyện gì vậy?"

 

Hơi thở ấm áp phả vào tai tôi của anh đi từ cường độ gấp gáp đến dịu lại. Dường như cuối cùng thì anh ấy cũng bình tĩnh lại.

 

"Anh cứ nghĩ là em đã đi rồi." Anh ấy đáp với giọng khàn.

 

Tôi bật cười ngay lập tức, nhẹ vỗ lưng anh ấy: "Em đi hái hoa mà. Với lại, xe của em vẫn còn đậu bên ngoài đó, anh không thấy sao?"

 

"Anh quên mất."

 

Lòng tôi vừa cảm động vừa đau đớn. Một người vừa nhạy bén vừa nhiều mưu kế như anh ấy mà lại không nghĩ đến điều này, rõ ràng là vì quan tâm quá mà hóa loạn.

 

"Những lời mà em nói tối qua là do tức giận nên cố tình trêu chọc họ thôi. " Tôi chợt thấy có chút tủi thân: “Vậy mà anh không hỏi em một tiếng nào thì đã bỏ đi luôn, nếu em không phát hiện ra anh thì chẳng phải em sẽ phải chịu oan khuất sao."

 

Anh ấy nâng mặt tôi lên bằng hai tay, ánh mắt si mê nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt si mê: "Anh xin lỗi, Nam Nam. Có đôi khi, anh rất yếu đuối. Nam Nam, hứa với anh đi: sau Nam, dù có thế nào thì Nam Nam cũng đừng đột ngột rời bỏ anh."

 

Vành mắt tôi ướt đẫm: "Được, em đồng ý với anh."

 

13.

 

Tôi chuyển đến biệt thự.

 

Dục Thành ngày càng hiểu rõ về tôi hơn và bắt đầu kiểm soát tình hình một cách uyển chuyển, nắm quyền điều phối nhịp điệu. Anh ấy như một vị tướng quân công thành đoạt đất, thường xuyên khiến tôi phải nức nở cầu xin, giơ tay đầu hàng.

Dục Thành chỉ nhẹ nhàng thở dài, hôn lên những giọt lệ tràn ra khóe mắt tôi, nhẹ nhàng thì thầm dỗ dành. Tuy nhiên, anh vẫn tung hoành ngang dọc, tiến lên không lùi.

 

 

Lễ cưới diễn ra đúng như dự kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Dục Thành đã đấu giá được một chiếc nhẫn kim cương mười hai cara, đặt tên là "Tâm Mộ".

Linlin

 

Trước giờ bắt đầu, khi tôi đang chỉnh trang váy cưới trong phòng VIP thì có một số lạ gọi đến. Tôi bắt máy thì nghe thấy giọng của Tiêu Dật: "Nam Nam, em thật sự muốn gả cho anh ta sao?"

 

Tôi không muốn bận tâm đến anh ta, định cúp máy nhưng lại nghe thấy anh ta lên tiếng lần nữa: "Em không muốn biết Dục Thành c.h.ế.t như thế nào sao?"

 

Toàn thân tôi như đông cứng lại. Tôi sững sờ tại chỗ, rất lâu sau, tôi mới thốt lên: "Anh… nh..."

 

Giọng điệu lưu luyến của anh ta vang lên: "Nam Nam, là anh đây, anh cũng trở về rồi. Những ngày em không ở đây, anh rất nhớ em. Em đến gặp anh một tí, được không?"

 

Tôi nghiêm giọng đáp: "Tôi không cần biết anh là ai, hôm nay tôi kết hôn, anh đừng làm phiền tôi!"

 

Anh ta khẽ cười, rồi tự nói tiếp: "Em đã thấy cuốn nhật ký đó ở hiện trường rồi. Sau đó, anh đi điều tra về người đàn ông si tình này và phát hiện ra rằng anh ta đã c.h.ế.t rồi. Thật đáng tiếc, rõ ràng anh ta đã là người giàu nhất. Nam Nam, anh trở về là vì em. Nếu bây giờ em đến tìm anh, anh sẽ nói cho em biết cách cứu anh ta. Em biết đấy, trên thế giới này, chỉ có một mình anh biết sự thật."

 

Tôi nhanh chóng suy nghĩ. Anh ta nói không sai, người duy nhất biết nguyên nhân cái c.h.ế.t của Dục Thành ở kiếp trước chỉ có anh ta. Cái c.h.ế.t của Dục Thành luôn là mối lo ngại như một thanh đao sắc bén treo lơ lửng trong lòng tôi. Tôi vô cùng mong muốn được biết chân tướng sự việc.

 

Sau khi do dự một lát, tôi trầm giọng đáp: "Được, tôi sẽ đi tìm anh ngay bây giờ, nói cho tôi địa chỉ!"

 

“Xe của anh đậu ở con đường nhỏ bên ngoài sân nhà em, em ra là sẽ thấy."

 

Tôi nhìn ra sân. Giữa những tán cây xanh che phủ, có một chiếc xe màu trắng đang đậu.

 

Điện thoại bị phù dâu cầm đi rồi, tôi không thể liên lạc với Dục Thành.

 

"Nam Nam, bây giờ em đến thì anh sẽ nói cho em biết. Em biết con người anh mà, tuyệt đối không nuốt lời."

 

Tôi nghiến răng, đẩy cửa kính ra, bước về phía chiếc xe. Tà váy cưới rất dài, tôi đành phải dùng hai tay nhấc lên, di chuyển từng bước.

 

Tiêu Dật hạ cửa kính xuống, nhìn tôi từ xa. Vẻ ngoài của anh ta không thay đổi, nhưng quả nhiên là thần thái và dáng vẻ của anh ta đã khác hẳn. Tiêu Dật của năm năm sau đã thành công vang dội, khí chất càng thêm trầm tĩnh và tự tin như bây giờ.

 

Tôi chầm chậm đi đến chỗ cách chiếc xe vài mét rồi chợt dừng bước.

 

Tiêu Dật hơi nhíu mày, mở cửa xe, vẫy tay với tôi: "Nam Nam, lên đây."

 

Tôi lùi lại một bước rồi đột nhiên quay người, sải bước trở về.

 

Không, tôi không thể đi.

 

Tôi đã hứa với người đàn ông đó rằng dù trong bất kỳ tình huống nào, tôi tuyệt đối không đột ngột rời bỏ anh ấy! Anh ấy rất mạnh mẽ, anh ấy là Chủ tịch tập đoàn Dục Thị. Nhưng trước mặt tôi, anh ấy chỉ là một người đàn ông yếu đuối yêu tôi đến mức mất đi lý trí. Anh ấy mong chờ đám cưới này biết bao.