Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong những ngày qua, anh ấy vừa thấy thiệp mời đã bất giác mỉm cười, vừa nghe người khác chúc mừng là tâm trạng lại vui vẻ. Anh ấy xem đi xét lại những bức ảnh tại hôn lễ, thậm chí là anh còn thuê một đội ngũ chuyên nghiệp soạn nhạc lại chỉ để chọn được một bản nhạc nền ưng ý.

 

Đôi khi, anh ấy thở dài trong sự nghi hoặc: "Nam Nam, anh thật sự sẽ cưới em sao?"

 

Tôi không thể để anh ấy rơi vào sự nghi ngờ và hoảng loạn vì bị tôi bỏ rơi một lần nữa. Không có gì quan trọng hơn đám cưới của chúng tôi.

 

Linlin

14.

 

Lễ cưới diễn ra một cách suôn sẻ.

 

Trên sân khấu, khi Dục Thành đeo chiếc nhẫn kim cương "Tâm Mộ" cho tôi, anh đỏ hoe mắt, thành kính hôn lên mu bàn tay tôi. Tôi cũng giàn giụa nước mắt, cảm tạ trời cao.

 

Sau khi trải qua một tuần tân hôn gắn bó với nhau như hình với bóng, vào một buổi sáng nắng đẹp, tôi đối mặt với cánh đồng hoa hồng đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, kể cho Dục Thành nghe về trải nghiệm sống lại kỳ lạ này. Anh ấy ngồi dưới ánh nắng, yên lặng lắng nghe, không ngắt lời tôi, không tỏ ra nghi ngờ.

 

Sau khi nói xong, tôi hơi thấp thỏm: "Dục Thành, anh có tin em không?"

 

Dục Thành nhìn tôi chăm chú vào tôi bằng ánh mắt sáng chói:  "Ừm, với những gì mà em nói, anh tin ."

 

Tôi hơi sững sờ.

 

Dục Thành nở một nụ cười mỉm, dịu dàng đáp: "Trong khoảng thời gian này, anh cứ cảm thấy mình như đang mơ vậy, sao anh có thể đột nhiên có được em chứ? Anh thường cảm thấy khó tin, thường nghi ngờ rằng có phải là thế giới này đã xảy ra sai sót gì không? Nếu không thì sao anh lại may mắn đến vậy?  Em nói là kiếp trước, chúng ta chỉ có một hôn nhân lạnh nhạt như người xa lạ của nhau trong vòng một năm ngắn ngủi. Thật ra, ngay từ khi anh đề xuất việc kết thông gia, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho điều đó. Quả thực là anh có cuốn nhật ký đó, nhưng kể từ khi em đến bên anh, anh đã không còn viết nữa. Viết nhật ký là cách mà chuyên gia tâm lý dạy anh để bộc lộ cảm xúc khi anh kìm nén đến cực điểm, gần như không thể chịu đựng thêm được nữa. Thật đáng tiếc, cuối cùng thì anh của thế giới kia đã không ở bên em, anh ấy không may mắn như anh. Nhưng anh cảm ơn anh ấy, vì nhờ anh ấy, em mới nhìn thấy anh."

 

Lòng tôi dâng trào cảm xúc, nước mắt không ngừng tuôn rơi: “Nhưng anh ta nói anh c.h.ế.t rồi, em không biết anh c.h.ế.t như thế nào. Em sợ lắm, Dục Thành, chúng ta cùng đi gặp Tiêu Dật đi, anh ta muốn bao nhiêu tiền cũng được, để anh ta nói cho chúng ta biết sự thật."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dục Thành đứng dậy, đi đến bên tôi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của tôi. Sau đó, anh lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

 

Mãi một lúc lâu sau, một giọng nói như có như không truyền đến từ trên đỉnh đầu tôi:  "Anh nghĩ rằng anh biết mình đã c.h.ế.t như thế nào."

 

Cơ thể tôi chợt căng thẳng.

 

Anh ấy vuốt ve đỉnh đầu tôi như để an ủi, rồi tiếp tục nói: "Anh luôn cảm thấy mình là một người không may mắn. Thuở nhỏ bị mẹ ruột ghét bỏ, lớn hơn một chút thì phải chịu vô số lời khinh bỉ và bắt nạt. Sau khi tìm cách trở về nhà họ Dục, anh càng phải trải qua sự lạnh lùng, vô tình, những âm mưu xảo quyệt của người thân, thậm chí là thập tử nhất sinh. Những người bên cạnh anh đều đã rời bỏ anh theo những cách cực kỳ thảm khốc. Đôi khi, anh tự hỏi rằng có lẽ sự tồn tại của anh là một sai lầm chăng… Thực ra anh chẳng có gì lưu luyến đối với thế giới này, điều duy nhất mà anh mong nhớ chỉ có em. Nam Nam, nếu không có sự xuất hiện vô tình của em thì có lẽ anh đã biến mất khỏi thế giới này từ sớm rồi. Cho dù đã có được quyền thế, danh lợi, nhưng thâm tâm biết rất rõ rằng tất cả những điều này chỉ là để anh có thể đứng trước mặt em như một con người. Thế giới của anh sinh ra vì em và chỉ có em. Có lẽ anh đã tự sát. Thật ra từ rất lâu trước đây, anh đã nảy sinh một cách mơ hồ một suy nghĩ rằng chỉ cần em còn ở đó, còn chưa thuộc về người khác thì anh sẽ có lý do để tiếp tục sống…”

“...Nếu có một ngày, em kết hôn rồi, em sẽ sống cùng người khác đến hết đời thì... đó chính là lúc anh rời bỏ thế giới này. Chắc hẳn anh của kiếp trước đã làm như vậy rồi."

 

Anh ấy bình tĩnh, thản nhiên thổ lộ từng lời, kể về một kiếp trước của một người đàn ông yêu thầm đến c.h.ế.t bằng giọng điệu nhẹ nhàng. Tôi vùi mặt thật sâu vào lòng anh ấy, hai vai run rẩy, khóc không thành tiếng.

 

15.

 

Giang Văn Uyển đột nhiên đến tìm tôi.

 

Ở bãi đỗ xe dưới hầm, cô ta chắn đường tôi, sắc mặt tái nhợt, gầy trơ xương: "Con tôi mất rồi, Tiêu Dật ép tôi bỏ đứa bé đi."

 

Tôi sững người.

 

Tiêu Dật sống lại, anh ta và đứa con trong bụng Giang Văn Uyển có tình cha con kéo dài bốn năm, sao lại còn ép cô ta bỏ đứa bé đi?

 

Giang Văn Uyển tiếp tục nói với ánh mắt thấm đẫm sự đau khổ: "Khi phẫu thuật, tôi bị xuất huyết nhiều, phải cắt bỏ tử cung. Sau này, tôi mãi mãi không thể làm mẹ được nữa."

 

Tôi thấy vẻ mặt của cô ta hơi không ổn, chỉ muốn nhanh chóng rời đi: "Chị đến tìm tôi làm gì?"