Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Anh viết rằng lần đầu tiên anh gặp tôi là vào ngày sinh nhật mười chín tuổi của anh. Khi đó, anh đang đứng bên bờ vực, chuẩn bị nhảy xuống thì giữa núi non trùng điệp xanh ngắt dưới con đường mòn bất ngờ xuất hiện một vệt đỏ rực rỡ của một cô gái mặc chiếc váy liền thân màu đỏ vui vẻ đuổi theo một chú chó nhỏ màu trắng. Cảnh tượng làn váy bay phấp phới, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp núi rừng khiến anh chợt cảm thấy rằng không thể để con người dơ bẩn của mình làm vấy bẩn khung cảnh đẹp đẽ đến vậy.

Lần thứ hai gặp mặt là khi anh - với tư cách là con riêng của Dục Phong - tham dự tiệc kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn Dục Thị. Lúc đó, anh vẫn chưa học được cách bình tĩnh đối mặt với những ác ý chứa đầy những toan tính.

Dục phu nhân đoan trang, thanh lịch và tao nhã, dịu dàng cười và nói "người mẹ kỹ nữ của cậu".

Những người anh em cùng cha khác mẹ hỏi anh một cách lịch sự: "Nghe nói khi bị bắt nạt, cậu còn để người ta đi cửa sau?"

Trong những lần phủ nhận một cách nhục nhã được lặp đi lặp lại, anh dần siết chặt răng, đỏ hoe mắt. Họ cười toe toét và nhìn anh, chờ anh suy sụp, mất kiểm soát, làm trò cười cho thiên hạ.

Khi sự sụp đổ sắp bùng phát, một giọng nói du dương của thiếu nữ xuyên qua màn sương mù hỗn độn, vang lên bên đôi tai đang ù đi của anh: "Chào anh, tôi thấy góc nghiêng của anh rất đẹp trai, rất giống Sesshomaru đó, tôi có thể chụp ảnh cho anh được không?"

Anh ngẩn người. Khi quay đầu, anh nhìn thấy một khuôn mặt đang tươi cười rực rỡ. Đó là cô gái mặc váy đỏ trên núi năm nào.

Anh thấy vô cùng chấn động.

Bởi vì anh vẫn luôn nghĩ rằng khung cảnh mà mình nhìn thấy hôm đó là ảo ảnh do cảm xúc cực đoan tạo ra.

Linlin

Khuôn mặt cô gái đáng yêu, xinh xắn và ngọt ngào một cách nổi bật, rực rỡ, toát lên sức sống và sự tươi trẻ. Đôi mắt cô sáng ngời như vì sao, long lanh một vẻ đẹp thuần khiết và hoàn mỹ. Cô đang nghiêng đầu mỉm cười nhìn anh. Đó là lần đầu tiên có người khen ngợi anh mà không mang chút ác ý nào, cũng là lần đầu tiên anh thực sự cảm nhận được... vẻ đẹp của một người khác giới, một vẻ đẹp khiến lòng người không có chút phòng bị nào mà rung động.

Từ ngày đó, dường như trong cuộc đời cằn cỗi, vô vọng của anh có một tia nắng không nên thuộc về anh vô tình lọt vào. Anh nhận ra rằng trên thế giới này vẫn tồn tại những gì sống động và quyến rũ. Anh phát hiện ra mình đã nảy sinh lòng tham.

Tôi không hề có bất kỳ ấn tượng nào về hai lần gặp gỡ mà anh ghi lại trong cuốn nhật ký đó, chỉ nhớ là vào năm tôi mười tám tuổi, bố tôi đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Khi đó, ông đầu tư vào một khu nghỉ dưỡng, tôi thường xuyên đến đó chơi vào mùa hè. Và đúng là tôi từng nuôi một chú chó poodle trắng, từng mê mẩn ngài Sesshomaru cool ngầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau đó, anh vào học cùng một trường đại học với tôi, còn về quá trình để đi đến đó, anh chỉ nhắc đến một cách đơn giản: "Đã phải trả một cái giá."

Mà lúc đó, tôi đang ngày ngày chạy theo Tiêu Dật.

Tôi đã thua Tiêu Dật - người kết thúc phần tranh luận của đội đối thủ trong một cuộc thi hùng biện liên trường - và ngay lập tức, tôi bị sự bình tĩnh và sức hút từ sự lý trí của anh ta làm cho mê mẩn.

Tôi của lúc đó ấy à, là một người vừa tự tin vừa phóng khoáng, thích thì nói ra, ưng rồi thì đi theo đuổi. Bạn bè chế giễu tôi thân gái mà theo trai, tôi ngẩng cao đầu, nói thẳng: "Tôi chỉ thích những người không thích tôi. Người nào thích tôi, tôi còn chẳng thèm quan tâm!"

Câu nói này từng được lan truyền rất rộng, rộng đến mức lọt vào tai Dục Thành. Lúc đó, anh đã nhẹ nhàng viết một câu trong nhật ký: "Anh ở đầu ngọn sóng, em ở trong màn sương."

Anh chưa từng thực sự xuất hiện trước mặt tôi nhưng dường như toàn bộ thế giới của anh là tôi. Anh biết tôi mua quần áo mới, cắt kiểu tóc mới, thay ốp điện thoại mới; anh biết tôi đạt giải Nhì trong cuộc thi hùng biện nhưng lại trượt môn Toán; anh biết tôi thích ăn món bánh bột gạo nướng xiên que của quán ông Vương ở thôn Tây Nam, thích uống nước cam ép tươi.

Anh nói rằng mình nhút nhát, yếu đuối, tự ti, giống như một con chuột trong góc tối, vừa ghét bỏ bản thân mình, vừa chìm đắm trong sự tỉnh táo. Ngay cả khi gặp mặt nhau, anh cũng không dám thật sự ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

4.

Không phải là anh chưa từng thử tới trước mặt tôi.

Năm thứ hai tính từ khi Dục Thành được nhận về nhà họ Dục, Dục Phong bất ngờ phát hiện ra rằng người con trai mà ông ta không mấy để tâm này lại là thiên tài kinh doanh hiếm có và là người quyết đoán, tàn nhẫn nên bắt đầu thử bồi dưỡng anh.

Sau khi hoàn cảnh dần được cải thiện, trái tim anh bắt đầu nảy sinh một chút hy vọng xa vời.

Ngày hôm đó, Dục Thành mua một bó hồng đỏ rực, cắt kiểu tóc mới, vô cùng lo lắng chuẩn bị cho việc đến gặp tôi. Khi ra ngoài, anh gặp một nhóm các cô gái trẻ, họ đẩy người ở giữa ra tỏ tình với anh với gương mặt nhuộm sắc đỏ.

Đúng lúc ấy, người anh cùng cha khác mẹ của anh lái xe ngang qua đó. Sau khi bấm hạ cửa kính xe và cười chào Dục Thành, anh ta liếc nhìn nhóm cô gái đó rồi chậm rãi nói: "Cậu đang yêu à? Nhưng đừng giấu người ta là mẹ cậu c.h.ế.t vì AIDS nhé."

Nhóm cô gái trẻ nhìn Dục Thành bằng ánh mắt sợ hãi tột độ, thương xót, xấu hổ… Cô gái tỏ tình ngượng ngùng tìm cớ rồi không chút do dự mà quay đầu bỏ chạy.